Chương 230: Sự thay đổi của Akira - Rebuild World

Cập nhật bản dịch tiếng Việt web novel Rebuild World nhanh nhất, chính xác nhất. Nơi giao lưu và thảo luận về tác phẩm Rebuild World

Tổng số lượt truy cập trang

Thứ Tư, 22 tháng 4, 2026

Chương 230: Sự thay đổi của Akira

Các thành phố thời Cựu Thế Giới nằm rải rác khắp vùng hoang địa rộng lớn. Phần lớn trong số đó chưa đổ nát đến mức bị gọi là tàn tích, nên các Hunter cũng không có xu hướng ghé đến những nơi như thế khi đi săn di vật. Nhờ vậy, quái vật có thể tự do sinh sôi ở những chỗ đó.

Bình thường, kể cả khi chúng không nằm gần tuyến đường vận chuyển, người ta vẫn sẽ chọn cách an toàn hơn. Họ sẽ giữ khoảng cách với những nơi ấy để tránh bị quái vật ở đó phát hiện. Ngay từ đầu, cơ sở hạ tầng cho các tuyến đường vận chuyển cũng đã được xây dựng để né tránh chúng. Tuy nhiên, vấn đề lại phát sinh vào mùa vận chuyển. Sự huyên náo mà những chiếc xe vận chuyển cỡ lớn gây ra sẽ lôi kéo bầy quái vật từ các thành phố thời Cựu Thế Giới đó.

Ngay khi đến nơi, từ cánh cửa đang mở của thùng xe, Erio và những đứa trẻ khác bắt đầu ném ra các thiết bị dùng để thu hút sự chú ý của quái vật. Họ cần ít nhất ngần ấy thiết bị mồi nhử để bắt chước tín hiệu mà những chiếc xe vận chuyển cỡ lớn kia tạo ra.

Những thiết bị mồi nhử đó sẽ phát ra tiếng ồn và rung chấn, đồng thời tạo ra mùi và tín hiệu giả để dụ quái vật. Một số được cắm xuống đất, số khác thì lơ lửng trên không khi được rải ra khắp khu vực.

Không lâu sau đó, radar của Elena phát hiện ra vô số tín hiệu quái vật. Tiếp đó là một dải bụi lớn cùng chấn động mạnh đến mức ngay cả các Hunter ở xa cũng có thể cảm nhận được.

“Akira, chúng tới rồi.”

“Được. Chị Elena. Trước hết cứ áp sát một chút rồi cố giữ khoảng cách với chúng. Còn mấy chi tiết nhỏ thì tôi giao lại cho chị.”

“Rõ!”

Elena đạp ga và bẻ lái chiếc xe về phía lũ quái vật đang kéo tới. Akira ngồi ở hàng ghế sau, hai tay đều cầm súng trường, vừa ngắm vừa đo khoảng cách giữa họ và kẻ địch.

“Chị Sara. Tôi sẽ tập trung vào bọn nhỏ hơn, nên chị tập trung vào bọn to hơn giúp tôi. Nhưng đó chỉ là lúc mở màn thôi, còn sau đó thì chị cứ tự do hành động theo phán đoán của mình.”

“Được thôi. Nào, vì cả hai ta đều là hỏa lực chính ở đây, cố hết sức nhé.”

“Tất nhiên rồi.”

Sara mỉm cười đầy phấn khích với Akira, còn cậu đáp lại bằng nụ cười tương tự. Sau đó cả hai chĩa súng về phía lũ quái vật rồi bóp cò. Tiếng nổ vang lên từ cơn mưa đầu đạn. Đó là tín hiệu khai màn trận chiến, đồng thời cũng là mở đầu cho một màn tàn sát biến quái vật thành thịt vụn.

Đây là trận chiến ra mắt của Akira với bộ trang bị mới. Lần này, cậu đang dùng bộ augmented suit CA31R do Kiryou chế tạo. Tên chính thức của nó là Cerberus. Trên thân giáp đen tuyền của nó có rất nhiều cổng mở rộng do thiết kế đa dụng của bộ giáp.

Mặc dù phần đầu của bộ augmented suit trông có vẻ mỏng manh, nhưng thực ra nó được trang bị giáp forcefield, vì thế xét như một thiết bị phòng ngự thì nó còn cứng cáp hơn loại mũ bảo hiểm che kín mặt thông thường. Nó thậm chí còn được tích hợp nhiều chức năng khác như màn hình hiển thị và các loại phụ kiện mở rộng. Nó cũng có thể kết nối với một số loại súng nhất định để cả giáp và vũ khí phối hợp với nhau khi Akira ngắm bắn. Đồng thời, nó còn được trang bị công nghệ hiển thị có thể hiện thông tin dưới dạng 3D nếu cần.

Nó thậm chí còn cho phép Akira lơ lửng trên không. Dù vậy, lúc này cậu chưa bật chức năng đó. Thay vào đó, Akira lắp một thiết bị hỗ trợ cân bằng để giúp cậu di chuyển cả trên nền đất mềm. Và nếu muốn, nó thậm chí còn có thể giúp cậu di chuyển trên mặt nước, đổi lại là tiêu tốn một lượng năng lượng khổng lồ.

Ngay cả khi chỉ xét như một augmented suit thuần túy với mục tiêu chính là tăng cường năng lực thể chất cho người dùng, nó cũng có hiệu năng cực kỳ xuất sắc. Với lớp giáp forcefield toàn thân mạnh mẽ đó, nếu đẩy công suất của bộ giáp lên, Akira thậm chí còn có thể hất ngã cả một powered suit. Chưa hết, nó còn được trang bị cả chức năng ngụy trang.

Hai khẩu súng trong tay cậu là LEO multi-rifle. Về cơ bản, chúng là phiên bản mạnh hơn của SSB multi-rifle. Akira chắc chắn đã gắn băng đạn mở rộng và bộ pin năng lượng lên hai khẩu súng trường cỡ lớn đó. Loại đạn mà cậu đang dùng được thiết kế để hấp thụ năng lượng từ môi trường xung quanh rồi chuyển hóa thành động năng, vì thế càng dùng nhiều năng lượng để bắn thì phát bắn càng mạnh.

Akira chĩa cả hai khẩu LEO rifle về phía bầy quái vật đang tràn tới. Tầm nhìn của cậu được tăng cường mạnh mẽ nhờ các thiết bị thu thập thông tin. Nó thậm chí còn hiển thị cả một điểm ngắm chỉ ra chính xác nơi hai khẩu LEO của cậu đang chĩa vào.

Cậu cứ thế giữ chặt cò súng trong khi quét nòng súng ngang qua bầy quái vật như thể đang quét sạch cả đàn. Mặc dù nhìn từ bên ngoài trông giống như cậu đang bắn bừa bãi không chọn lọc, nhưng thực ra đạn chỉ được bắn ra khi xác suất trúng vượt qua một ngưỡng nhất định. Với mỗi phát bắn đều được đảm bảo ở một mức độ chính xác nhất định, chúng chuẩn xác xuyên qua bầy quái vật đang lao đến. Hơn nữa, bất kỳ phát bắn hụt nào cũng đều nhanh chóng được phân tích. Dữ liệu đó sau đó được dùng để hiệu chỉnh lại đường ngắm cho phát bắn tiếp theo, nhờ vậy mà độ chính xác của Akira dần được nâng lên hoặc duy trì ổn định.

Hơn nữa, Akira còn chủ động kiểm tra những con quái vật đã chết. Cậu dùng headgear của mình để điều chỉnh lại công suất của đạn, khiến nó chỉ vừa đủ mạnh để giết quái vật.

Bằng cách đó, mỗi phát bắn của cậu đều đảm bảo hạ gục mục tiêu, đồng thời tránh lãng phí bất kỳ năng lượng không cần thiết nào. Kết hợp với những phát bắn có độ chính xác cao, đạn của cậu cày xé bầy quái vật như đàn châu chấu đói khát, để lại phía sau chỉ là một cánh đồng xác quái vật.

Cả bộ augmented suit lẫn súng của cậu đều đã vượt xa mức được coi là bình thường đối với các Hunter ở thành phố Kugamayama. Elena và Sara cũng đã nâng cấp kho trang bị của mình so với trước đây.

Khác với Akira, người không kiếm được lấy một Aurum nào từ cuộc viễn chinh quy mô lớn kia, Elena và Sara thì được trả công đầy đủ. Họ nhận tiền với tư cách quân tiếp viện khẩn cấp, thêm cả dữ liệu mà họ thu thập được sau đó trong tình trạng hỗn loạn, cùng phần thưởng vì đã hộ tống Nelia trở về căn cứ. Và dĩ nhiên, sau đó họ cũng không hề đi cùng Nelia để tìm Akira miễn phí. Gộp tất cả những khoản đó lại, họ kiếm được một số tiền kha khá.

Hơn nữa, họ còn xoay được một mức giảm giá tốt nhờ thỏa thuận mà Akira đã ký với TOSON và Kiryou. Nếu những người bạn thân của Akira trở thành khách hàng trung thành của một công ty nào đó, thì việc khiến chính Akira mua hàng từ công ty đó cũng sẽ dễ hơn. Thêm vào đó, bằng cách ký hợp đồng rằng bộ trang bị tiếp theo của họ cũng sẽ mua từ cùng công ty ấy, họ đã nhận được giảm giá từ cả hai công ty kia, tuy không nhiều bằng Akira. Sau đó, họ quyết định vung một nửa số tiền kiếm được từ chuyến viễn chinh để nâng cấp trang bị. Nhờ vậy, họ có thể mua được những bộ augmented suit mạnh mẽ hoàn chỉnh với cái gọi là thiết kế kiểu thời Cựu Thế Giới. Dù thiết kế ấy có hơi quá lố, họ vẫn quyết định chấp nhận, xét đến chất lượng của trang bị.

Trái lại, Akira, người đã phải cõng Nelia trong gần nửa quãng đường, lại chẳng được trả đồng nào cho chuyện đó. Cậu tự nguyện làm vậy trong lúc đang bận xử lý yêu cầu của Inabe, thậm chí còn có thể nói là cậu đã bỏ dở yêu cầu của Inabe để giúp Nelia. Vì thế, phía Inabe và Ban Quản lý Thành phố rất khó để công khai thưởng cho cậu. Nhưng để thỏa hiệp, có vẻ như Inabe đã giúp Akira thu xếp mua trang bị thông qua các mối quan hệ của mình.

Hỏa lực của Akira với bộ trang bị mới quả thực không phải chuyện đùa. Bầy quái vật bị xóa sổ từng con một. Dù những con quái vật thông thường quanh thành phố Kugamayama vốn đã chẳng có cửa nào trước họ, thì trước mặt Akira, chúng thậm chí còn chỉ là tép riu. Cả những con thú khổng lồ lẫn những cỗ máy bọc giáp đều bị những vụ nổ nuốt chửng một cách không phân biệt, rồi bị xé nát thành từng mảnh.

Dù đang chiếm ưu thế, đội của Akira vẫn không thể gọi đây là một trận chiến dễ dàng. Những thiết bị mồi nhử đã kéo tới một dòng quái vật liên tục, mạnh hơn hẳn những thứ mà họ từng quen chiến đấu quanh thành phố Kugamayama. Đúng như dự đoán, họ không thể một mình đối phó hết tất cả.

Những con quái vật mà đội của Akira bỏ sót rơi vào tay đội của Erio và đội của Colbert xử lý. Dĩ nhiên, xét theo góc nhìn của họ thì những con quái vật này cực kỳ mạnh. Họ đang liều mạng chống trả bằng tất cả sức lực.

Những con quái vật lách được khỏi vòng hủy diệt với tâm điểm là đội của Akira liền bị đội của Erio trên chiếc xe tải dội xuống một cơn mưa chất nổ.

“Đừng ngừng bắn!! Và đừng bắn nhầm mục tiêu! Tiếp tục bám theo thứ tự ưu tiên! Chỉ vì đội của Akira-san ưu tiên hạ bọn có vũ khí tầm xa trước không có nghĩa là chúng ta được phép lơ là đâu!! Trước hết cứ tập trung vào những con quái vật được chỉ ra trên hệ thống hỗ trợ phối hợp!!”

Hệ thống hỗ trợ phối hợp tập trung hỏa lực vào những con quái vật có súng và pháo. Dù việc bắn từ một chiếc xe đang di chuyển làm giảm độ chính xác của họ, họ vẫn khắc phục điều đó bằng cách dội hỏa lực phủ đầu lên toàn bộ đàn quái vật, thay vì nhắm vào từng khẩu pháo hay khẩu súng riêng lẻ.

Thùng xe được bảo vệ bởi những bức tường di động được trang bị giáp forcefield. Những bức tường di động đó được làm bằng một loại vật liệu trong suốt giống nhựa, không cản trở tầm nhìn. Đội của Erio bắn qua những khoảng hở giữa các bức tường forcefield ấy.

Một số quái vật lọt qua được màn mưa đạn liền bắn trả về phía thùng xe. Đạn va vào lớp giáp forcefield, động năng của chúng bị chuyển hóa thành thứ ánh sáng chói lòa phủ ngập cả khu vực. Tuy không ai bị thương, nhưng forcefield lại không thể bảo vệ họ khỏi nỗi kinh hoàng và cú sốc mà họ cảm nhận được.

“Thay tường nhanh lên!! Chúng không chịu thêm phát nữa đâu! Nhanh lên!”

Bọn trẻ lập tức lao tới chộp lấy một bức tường di động khác, đặt nó phía sau bức vừa trúng đạn rồi đẩy lên trước. Bức tường cũ trượt sang một bên rồi rơi khỏi thùng xe.

Thấy vậy, một cậu bé khác cười méo xệch rồi hét lên để che giấu nỗi sợ.

“Bọn tao đang làm cái trò điên khùng gì vậy trời? Mỗi cái này tận 1 triệu Aurum lận đó đúng không!? Thế mà bọn tao cứ quăng chúng đi như rác vậy!!”

Một cậu khác hưng phấn hét đáp lại.

“Tao nghe nói đống này là của Kiryou, mua sỉ nên rẻ hơn! Nhưng mà mày nói vậy thì, ngay cả mấy viên đạn bọn tao đang bắn cũng phải cỡ 1 hay 2 triệu Aurum một phát nếu tự mua đó biết không!?”

“Khốn thật! Cảm giác đúng kiểu đang ném tiền đi luôn ấy.”

“Đạn cũng rẻ hơn vì Akira-san có ưu đãi đặc biệt chỉ dành cho Hunter hạng cao, tao nghe nói vậy! Ngay cả loại đạn xuyên giáp forcefield giá 5 triệu Aurum một viên kia, tới tay cậu ấy cũng chỉ còn 500 Aurum thôi!”

“Cái quái gì vậy? Còn điên hơn nữa! Tao thấy chỉ cần giấu một viên lại rồi đem bán sau thôi cũng kiếm được bộn tiền ấy chứ!”

“Tao cá là Akira-san sẽ thịt mày luôn nếu mày làm thế! Mày thật sự còn muốn thử à?”

“Có cái địa ngục ấy! Làm vậy khác gì tự ký án tử đâu!”

Lý do chúng vẫn còn có thể cười cho qua chỉ vì cả hai đứa đều chỉ đang nói đùa, hoàn toàn không hề có ý định thử thật. Không phải vì chúng là người trung thực gì cho cam. Trộm bất cứ thứ gì ở đây cũng đồng nghĩa với việc coi thường Akira và Sheryl. Mà một khi đã làm vậy, chắc chắn sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp gì. Chính vì thế nên không đứa nào từng nghĩ đến chuyện thật sự làm vậy cả.

“Người ta bảo bọn mình sẽ được trả tiền theo số quái vật giết được, nên cứ tập trung vào chúng rồi kiếm nhiều lên đi! Cơ hội thế này đâu phải ngày nào cũng có! Phải tranh thủ lúc còn được mà kiếm thật đẫy vào!!”

“Chuẩn luôn!! Phải mang tiền về ngập đến mức bơi được mới thôi!!”

Bọn trẻ dùng khí thế chiến đấu và lòng tham để chống lại nỗi sợ trước bầy quái vật đang kéo đến. Đó là cách duy nhất để chúng gạt bớt lo âu.

“Mà này, Colbert-san với mấy người kia cũng không có cái hệ thống hỗ trợ này đúng không?”

“Ừ. Lý do Kiryou tài trợ cho bọn tao đơn giản là vì nếu bọn tao chết ở đây thì thành tích ghi nhận sẽ xấu đi thôi.”

“Nhưng mà họ vẫn giết được nhiều quái vật hơn bọn tao đúng không? Dù bên này đông người hơn, mà trang bị cũng đâu khác nhau mấy về chất lượng.”

“Ờ thì… chắc là khác ở kỹ năng thôi. Đúng là bọn tao mạnh hơn trước rồi, nhưng cứ nhìn Akira-san đi. Núi cao còn có núi cao hơn.”

Thế giới Hunter không ngây thơ đến mức trang bị có thể bù đắp cho tất cả. Nhưng ít nhất, nó vẫn cho bọn trẻ đủ cơ hội để phản kháng và sống sót. Trong lúc liều mạng chiến đấu, chúng lại một lần nữa bị nhắc cho nhớ sự khắc nghiệt của thế giới Hunter, cũng như khoảng cách giữa chúng với những Hunter thực thụ khác.

Về phần đội của Colbert, họ mang theo trang bị đủ để săn bounty monster. Nhưng ở cự ly gần thế này thì rất khó để vận dụng những vũ khí mạnh đến vậy.

Tuy thế, điều đó cũng không thay đổi được sự thật rằng chúng vẫn có thể dùng để giết quái vật. Nhìn Colbert đầy hưng phấn nã đạn vào lũ quái vật, Bosshu và Peppa không khỏi nở nụ cười vui vẻ. Mặc dù lúc này Colbert đang phải đối đầu với những con quái vật rõ ràng hung bạo hơn nhiều so với con suýt nữa đã giết ông trước kia.

“Ồ ồ ồ, khá lắm đấy chứ, với một người vừa mới hồi phục sau chấn thương tâm lý! Đâu cần phải liều đến mức đó đúng không?”

Colbert đáp lại câu châm chọc nhẹ của Peppa bằng một câu châm chọc nhẹ khác.

“Nghe không thuyết phục chút nào khi câu đó lại phát ra từ miệng một kẻ có số hạ gục còn ít hơn tôi. À mà, đừng lo, như tôi nói rồi đấy, kể cả kỹ năng của cậu có bị rỉ sét thì tôi cũng sẽ lo liệu được mà, nhỉ?”

“Ừ ừ, cứ để con chó sủa đi. Cứ nhìn đó, tao sẽ sớm vượt số của mày thôi!!”

Đúng lúc đó, Bosshu chen vào.

“Mà này, Colbert. Levin có khẩu súng khá mạnh đấy. Hiện tại cậu ta giết được nhiều nhất rồi. Nếu tôi nhớ không nhầm thì cậu ta đang gánh một món nợ khổng lồ đúng không? Vậy cậu ta kiếm đâu ra khẩu súng đó thế? Tôi bắt đầu thấy hứng thú thật sự với mấy mối quan hệ của ông rồi đấy…”

Colbert cười gượng.

“Tôi thật sự không khuyến khích cậu làm giống như cậu ta đâu. Về cơ bản là cậu ta xử lý vụ Viola không khéo. Tôi không biết toàn bộ chi tiết, nhưng có vẻ giờ cậu ta đã mang nợ đến 300 triệu Aurum rồi. Đổi lại là bộ trang bị đó.”

Peppa, người đang chăm chú lắng nghe, không khỏi nhướng mày.

“300 triệu…”

“Chủ nợ là Kiryou. Tôi nghe nói cậu ta đang làm việc cho công ty đó, hiểu chứ. Dù sao thì cũng có nhiều cách để thu nợ từ một Hunter không thể trả bằng tiền. Mà đây lại là 300 triệu đấy. Dù kết cục gì đang chờ cậu ta nếu không trả nổi, chắc chắn cũng sẽ không đẹp đẽ gì đâu. Peppa, nếu cậu hứng thú thì tôi vẫn có thể đi hỏi Viola giúp cậu đấy.”

Colbert nở nụ cười đầy khiêu khích. Nhưng đúng như dự đoán, Peppa tuyệt đối không dám nhận lời thách đó.

“Ờm, thôi khỏi.”

“Tôi biết ngay mà. Cơ mà, dù tôi có nói là 300 triệu, thì người mạnh như Akira chắc trả món đó chẳng khó khăn gì.”

Colbert liếc nhìn radar. Mặc dù quái vật vẫn không ngừng tràn ra từ rìa màn hình, nhưng một nửa trong số đó biến mất ngay khoảnh khắc chúng bước vào tầm bắn của Akira, tạo thành một vòng tròn sạch bóng quái vật với đội của Akira ở chính giữa.

“Đây là sức mạnh của Hunter Rank 50 và Rank 40 sao. Đúng là không thể xem thường chút nào.”

Colbert chỉ có thể nuốt lòng tự tôn của mình xuống, trong lòng thậm chí không hề có lấy một mảnh ghen tị. Rồi ông quay lại tập trung vào chiến trường của chính mình, cùng đồng đội chiến đấu chống lại làn sóng quái vật đang kéo tới.

Elena liên tục quét vị trí của quái vật trong lúc lái xe. Nhờ vậy, cô có thể điều chỉnh vị trí chiếc xe đến những điểm có lợi hơn, đồng thời né tránh những loạt đạn từ phía địch. Các vụ nổ làm mặt đất rung chuyển và hất chiếc xe mất thăng bằng. Chấn động dữ dội đến mức ngay cả bộ cân bằng tiên tiến gắn trên xe vùng hoang địa cũng khó mà chịu nổi. Đừng nói là bắn trả, trong tình huống bình thường thì đứng vững thôi cũng đã là điều bất khả thi.

Vậy mà dù trong hoàn cảnh đó, Sara vẫn bắn trả chính xác bằng vũ khí tầm xa với khẩu súng lớn và nặng của mình. Đạn xuyên qua từng hàng quái vật trong lúc truy tìm mục tiêu chính, để lại phía sau những xác quái bị thổi nát thành từng mảnh nhỏ. Đó là chiến tích không thể nào đạt được nếu không có đủ kỹ năng và trang bị.

Tất nhiên, đây không phải chuyện mà một mình người mạnh như Sara có thể làm được. Đó là nhờ sự phối hợp hoàn hảo, đồng bộ tuyệt đối giữa cô và Elena. Kỹ năng lái xe điêu luyện của Elena luôn đặt Sara vào vị trí có lợi, trong khi Sara luôn dọn sạch tuyến đường mà Elena sắp chạy qua khỏi quái vật. Nhờ vậy Elena càng dễ dàng điều chỉnh lại vị trí chiếc xe hơn. Họ thậm chí còn không cần trao đổi bằng lời. Kinh nghiệm làm việc cùng nhau suốt nhiều năm đã giúp họ hiểu nhau mà không cần nói gì, cho phép cả hai vận hành hiệu quả như một thể thống nhất duy nhất.

Elena và Sara hiểu rõ điều đó hơn ai hết, nên chính vì vậy họ càng kinh ngạc khi Akira có thể thích nghi với lối phối hợp của họ mà không gặp trở ngại gì. Sara liếc sang Akira, mỉm cười khen ngợi.

“Akira, đúng như tôi nghĩ, cậu mạnh lên thật rồi.”

“Thì tôi đã ném hết sạch tiền vào bộ trang bị mới mà. Nếu rồi mà vẫn chỉ mạnh như trước thì đúng là phí hết.”

Bộ augmented suit của Akira được gắn các phần mở rộng để giữ chân cậu bám chắc trên mặt đất, đồng thời giúp cậu duy trì thăng bằng. Không còn nghi ngờ gì nữa, hai phần mở rộng đó đã hỗ trợ cậu rất nhiều trong việc ngắm bắn, ngay cả khi chiếc xe đang rung lắc dữ dội. Chưa kể, cả súng lẫn đạn mà cậu đang dùng đều mạnh hơn trước. Tất cả những yếu tố đó hợp lại giúp cậu hủy diệt lũ quái vật trước mặt. Dĩ nhiên, để làm được như vậy vẫn cần một người sử dụng có đủ kỹ năng.

“Chỉ riêng chuyện cậu đã làm chủ được bộ trang bị mới thôi cũng đã ghê lắm rồi. Cậu mạnh đến mức đó rồi thì thỉnh thoảng tự nhận mình giỏi cũng có sao đâu, biết không?”

Khi Sara nói vậy, cô nhớ lại Akira của ngày trước, người lúc nào cũng tự đánh giá thấp sức mạnh của bản thân. Cô chợt nghĩ có khi mình vừa lỡ nói điều không nên nói. Nhưng trái với dự đoán của cô, Akira không hề tỏ ra khó chịu, ngược lại còn mỉm cười đáp.

“Xét đến chuyện tôi vẫn còn muốn mạnh hơn nữa, thì chắc tôi vẫn còn một quãng đường dài phải đi.”

Mặc dù không ngờ cậu lại đáp theo kiểu đó, Sara vẫn cho rằng đó là một thay đổi tích cực, nên cô đáp lại bằng giọng đùa cợt.

“Elena! Akira đang bảo là bọn mình thiếu tham vọng để mạnh lên kìa!”

“Eh!? Không không không! Tôi đâu có ý đó đâu!?”

Thấy Akira cuống quýt phủ nhận, Elena lại mỉm cười tinh nghịch rồi tiếp lời.

“Cậu ấy nói vậy á? Thế thì cũng đành chịu thôi! Xem ra chúng ta phải cố hơn nữa để làm hài lòng Hunter Rank 50 này rồi! Sara! Tớ sẽ tăng tốc đây!!”

“Rõ!”

Elena lại tăng tốc chiếc xe hơn nữa. Cô bắt đầu nhắm tới cả những con quái vật mà ban đầu cô định để lại cho các đội khác xử lý. Vị trí của họ chuyển từ chặn đầu làn sóng quái vật đang kéo tới sang chủ động truy đuổi cả đàn. Cô chỉnh khẩu súng máy vốn đang để ở mức thấp lên cao hơn, vì tin rằng bọn tép riu cứ để cho Akira lo là được. Sara cũng đáp lại tương ứng bằng cách tăng nhịp bắn của mình.

Akira liếc nhìn Sara và Elena, hai người trông có vẻ đang rất vui, rồi cười gượng. Dù vậy, cậu cũng bắt đầu nã đạn dữ dội hơn như thể không muốn thua họ. Mặc dù nhìn bên ngoài thì giống như cậu đang vung hai khẩu LEO rifle quét loạn xạ, nhưng thực chất cậu đang cố ngắm chính xác nhất có thể. Hơn một nửa số đạn bắn ra đều trúng đích chuẩn xác nhờ chức năng hiệu chỉnh ngắm của augmented suit, thiết bị ngắm bắn, cùng với khả năng cảm nhận thời gian nén của chính Akira.

[Akira. Dù chỉ ở mức nhẹ, nhưng cậu gần như đang duy trì nén thời gian liên tục đấy, cậu ổn chứ?]

[Tôi ổn. Không hiểu sao từ sau cuộc viễn chinh đó, tôi không còn thấy việc nén thời gian tạo gánh nặng quá lớn nữa. Không biết có phải là vì hồi đó tôi ép bản thân dùng nó trong thời gian dài nên giờ đã quen rồi không.]

[Tôi khá chắc đó là một trong những lý do.]

[Một trong những lý do? Vậy còn có lý do nào khác nữa à? Chứ không phải cô đang âm thầm làm gì đó trong phần hỗ trợ để giảm gánh nặng cho tôi mà tôi không biết chứ?]

[Ừ, đúng là có nhiều lý do. Tất nhiên, cơ thể cậu đang dần quen với nó sau khi dùng nhiều như vậy cả trong chiến đấu thực tế lẫn lúc luyện tập, nên có lẽ cậu cũng đã nắm được cách xoay xở rồi. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, không được nghĩ rằng cứ làm mấy chuyện liều lĩnh là có thể mạnh hơn nữa khi không có hỗ trợ của tôi đâu đấy, rõ chưa?]

[Tôi biết rồi. Cũng đâu phải tôi muốn lao vào chiến đấu mà không có hỗ trợ của cô. Có cô ở đây giúp tôi rất nhiều, biết không?]

[Thế à? Cảm ơn nhé. Nhưng mà, vì đã có tôi ở cạnh rồi, hay là tôi đổi sang một bộ đồ lộng lẫy hơn đi? Loại hở hang hơn một chút, để tạo cảm giác mới mẻ chẳng hạn.]

[Cảm ơn nhưng thôi khỏi!]

[Ôi trời, đến cả vẻ đẹp của tôi mà cậu cũng không chịu để ý à? Cái phần đó ở cậu đúng là chẳng thay đổi chút nào.]

Alpha mỉm cười nhìn cậu, người mà ngay giữa lúc đang chiến đấu vẫn còn dư dả tâm trí để hùa theo cô trong mấy câu đùa ngốc nghếch.

Trên thực tế, lý do chính khiến việc Akira dùng nén thời gian không còn tạo gánh nặng quá lớn cho cậu từ sau cuộc viễn chinh quy mô lớn đó lại nằm ở chỗ khác. Đó là thứ thuốc mà Tsubaki đã đưa cho cậu. Akira, sau khi uống thứ thuốc đó, đã được chữa trị lại theo tiêu chuẩn của thời Cựu Thế Giới, điều đó cũng đồng nghĩa với việc nó sửa chữa luôn một phần nào đó trong não cậu.

Việc sử dụng nén thời gian trong thời gian dài sẽ tạo áp lực lên não của Akira, và cuối cùng gây ra tổn thương. Thứ thuốc mà cậu uống đã chữa lành chỗ tổn thương đó, đồng thời dung hợp vào phần đã bị hư hại rồi gia cố nó để có thể chịu được áp lực lớn hơn.

Hơn nữa, thứ thuốc đó còn chữa cả khiếm khuyết của Akira với tư cách một người có thể kết nối với lĩnh vực của thời Cựu Thế Giới. Vì chuyện đó, phần bảo mật trong não Akira đã được viết lại và nâng cấp, nhưng tác dụng phụ là nó làm hạn chế kết nối của Alpha với Akira. Vì thứ thuốc đó về cơ bản đã cắt đứt quyền kiểm soát một chiều hoàn toàn của Alpha đối với băng thông của Akira, nên nó để lại ảnh hưởng thấy rõ lên cậu.

Ngay cả khi đối tượng cho phép sử dụng toàn bộ kết nối của bản thân, vẫn luôn có những quy tắc ràng buộc khiến chuyện đó không thể thực hiện hết trong một lần. Khi Alpha gặp Akira lần đầu, cô đã dùng những cái cớ như cậu quá yếu, và rằng làm vậy là cần thiết để bảo toàn mạng sống cho cậu. Nhờ thế, cô mới có thể giành được quyền thiết lập một kết nối mạnh với Akira. Sau đó, cô dùng chính điều đó như bàn đạp để từng chút một giành thêm quyền kiểm soát theo thời gian. Đó là lý do vì sao cô có thể độc chiếm băng thông của Akira.

Nhưng với tính năng bảo mật đã được sửa chữa, cộng thêm việc Akira giờ có thể thể hiện rất tốt ngay cả khi không có hỗ trợ của cô, Alpha không còn nắm những quyền đó nữa. Đây cũng không hoàn toàn là ngẫu nhiên. Một nửa là do mưu tính của Tsubaki. Ngay từ đầu, cô ta đã định chuẩn bị Akira theo cách mà nếu khi ấy cậu chấp nhận lời đề nghị của cô ta, cô ta sẽ có thể kết nối được với cậu.

Còn nửa kia đơn giản chỉ là Tsubaki muốn chọc tức Alpha. Vì chuyện này, Alpha buộc phải điều chỉnh lại kế hoạch của mình. Cô phải chờ cho tới khi giành lại được thế độc quyền đối với băng thông của Akira rồi mới có thể đưa cậu đến một tàn tích nào đó.

Alpha đặc biệt lo lắng rằng sẽ còn có thêm những diễn biến ngoài dự kiến liên quan đến Akira. Dù sao thì cái gì đã là ngoài dự kiến cũng đồng nghĩa với việc cô không thể kiểm soát được nó. Vì vậy, để giành lại quyền kiểm soát đối với Akira, cô đang quan sát cậu rất kỹ.

Sau đó, đội Akira trong trạng thái hừng hực khí thế đã nhanh chóng quét sạch phần còn lại của bầy quái vật.

Sau khi hoàn tất việc tỉa bớt quái vật quanh khu vực, đội của Erio và đội của Colbert chuyển sang công việc khác. Họ lục soát tàn tích để tìm di vật.

Mặc dù trong tàn tích đó vẫn còn sót lại một số di vật có giá trị, nhưng đa số Hunter đều cho rằng không đáng để liều đi nhặt chúng vì những con quái vật mạnh sống trong khu vực đó. Tuy nhiên, sau đợt tỉa bớt, mật độ quái vật trong vùng đã giảm mạnh, dù chỉ là tạm thời. Với hơn một nửa số quái vật trong khu vực đã bị giết, họ được tự do thu gom những di vật còn sót lại trong tàn tích. Độc chiếm một cơ hội béo bở như vậy gần như đã ăn sâu vào máu của các Hunter. Nhờ thế mà đội của Erio và đội của Colbert đều đang cực kỳ phấn chấn.

Trong lúc những người khác đang làm việc đó, Akira, Elena và Sara nghỉ ngơi trên xe của họ. Chính khi ấy, Elena ném cho Akira một câu hỏi.

“Akira, em không đi tìm di vật à?”

“Tôi tới đây để tỉa quái vật, nên tôi không có ý định săn di vật. Với lại tôi cũng thấm rồi. À, nếu chị Elena với chị Sara muốn đi săn di vật thì cũng không sao đâu nhé? Tôi có thể canh radar địch trong lúc hai chị đi tìm di vật.”

“Hmm, nếu em không đi thì chị cũng không đi đâu. Dù sao hôm nay bọn chị cũng là người được em thuê mà, nên phải tôn trọng ý kiến của em chứ.”

Akira trông có hơi ngạc nhiên, rồi đưa ánh mắt dò hỏi sang Sara. Cô đáp lại cậu bằng một nụ cười nhẹ.

“Nếu nói về bổn phận, thì việc của bọn chị ở đây là hỗ trợ em. Vì vậy nên việc của bọn chị lúc này là ở lại gần em. Chị không nghĩ là nên chê trách ai đó chỉ vì họ đang nghiêm túc làm công việc của mình đâu, biết không?”

“Ra vậy, đúng thật. Được rồi, nếu thế thì chắc chúng ta nghỉ ở đây thôi.”

Thấy Akira vui vẻ như vậy, Elena và Sara cũng mỉm cười vui vẻ theo.

Trong lúc họ ngồi tán gẫu giết thời gian, radar đột nhiên bắt được vài tín hiệu. Elena kiểm tra xong thì cau mày.

“Nhìn tín hiệu thì là quái vật. Mặc dù chỉ có một con, nhưng có vẻ là loại khá lớn.”

“Nó đến đây vì thiết bị mồi nhử à?”

“Không chắc. Nhưng nếu đúng là vì thế thì chị thấy nó tới hơi trễ.”

Trong lúc họ đang bàn cách xử lý con quái vật đó, Alpha đột nhiên chen vào.

[Akira, nếu để nó tới gần hơn nữa thì sẽ rất phiền. Vậy nên nhân lúc còn kịp, dùng thứ sau lưng cậu mà hạ nó đi.]

[Thế à? Được thôi.]

Akira sau đó nói kế hoạch của mình cho Elena và Sara, rồi rời khỏi xe một khoảng trước khi triển khai khẩu pháo cỡ lớn gập lại mà cậu đang mang trên lưng. Khi khẩu pháo bung ra, nó vươn khỏi lưng Akira, nhô qua cả vai cậu. Akira dùng cả hai tay giữ lấy khẩu pháo rồi chỉnh đường ngắm vào mục tiêu.

Sau khi Akira cố định được đường ngắm với hỗ trợ từ Alpha, cậu để Alpha tiếp quản cả khẩu pháo lẫn augmented suit của mình. Thiết bị ngắm của nó phối hợp cùng thiết bị thu thập thông tin của Akira, cho phép cậu phóng to mục tiêu trên màn hình hiển thị của headgear, nơi đang hiện cự ly, quỹ đạo và cả tín hiệu khóa mục tiêu.

Mục tiêu là một con quái vật cơ khí khổng lồ dị thường, cao khoảng 10 mét, toàn thân được bao phủ bởi lớp giáp trông cực kỳ cứng cáp. Vô số cái chân được gắn vào khẩu pháo khổng lồ mọc ra từ thân nó. Mặc dù được xếp loại là xe tăng đa túc, hình dáng của nó lại gần với một loài nhuyễn thể hơn. Ngoại hình bên ngoài của nó hoàn toàn khác xa những chiếc xe tăng mà các Hunter sử dụng, cũng như các drone an ninh trong tàn tích thời Cựu Thế Giới.

Nhìn con quái vật đang chậm rãi bò về phía mình, Akira cau mày nói.

[Cái thứ đó… trông giống mực, hay bạch tuộc gì đó, đúng không?]

[Đúng là hình dạng của nó mô phỏng kiểu động vật đó thật.]

[Mấy con quái vật kiểu này về cơ bản đều xuất phát từ các nhà máy thời Cựu Thế Giới đúng không? Giống như mấy khẩu pháo côn trùng ấy? Tôi tự hỏi sao họ lại làm quái vật với hình dạng như vậy.]

[Tôi không biết. Cũng có thể đã có ai đó gửi vào những bản thiết kế lỗi để khiến chúng trở nên vô dụng. Nếu trong lúc hệ thống đang cập nhật bản thiết kế mà ai đó nhét vào một lượng lớn dữ liệu không liên quan, nó có thể làm bản thiết kế bị hỏng. Sau khi đạt được mục đích, hệ thống vận hành có thể dùng chức năng tự sửa chữa tiên tiến của mình để khôi phục lại bản thiết kế dựa trên dữ liệu mà nó tổng hợp được. Vì lúc đó mọi thứ đều trở thành biến số, nên có thể sẽ dẫn đến việc sản sinh ra loại thiết kế như thế này. Bỏ qua vẻ bề ngoài thì chúng vẫn hoạt động bình thường.]

[Khoan, nếu khả năng tự sửa của chúng tiên tiến đến vậy, thì chúng không thể xóa luôn dữ liệu không liên quan đi à? Nguồn gốc vấn đề là ở đó mà.]

[Dù có thể sửa phương pháp, nhưng nó lại không có quyền sửa mục tiêu. Vì thế, một hệ thống chỉ có mức quyền hạn đó sẽ không thể sửa triệt để được, dù khả năng tự sửa của nó có tiên tiến đến đâu đi nữa. Hay đúng hơn là, nó thậm chí còn không coi phần đó là thứ cần phải sửa.]

[Ra vậy, tức là vì nó không thể thay đổi hình dạng cơ bản, nên đành cưỡng ép gắn thêm các bộ phận khác bằng công nghệ thời Cựu Thế Giới, đúng không?]

[Ừm, cũng có khả năng là AI quản lý nhà máy buồn chán quá, chẳng có gì làm nên quyết định làm ra một thiết kế quái dị chỉ để giết thời gian thôi. Mà này, Akira, cậu không định bắn sớm à? Cũng đâu cần dùng nén thời gian chỉ để kéo dài cuộc trò chuyện này, đúng không?]

“Ối.”

Akira lập tức tập trung trở lại vào mục tiêu. Vì cậu đã vô thức nén cảm nhận thời gian của mình từ trước, nên cuộc trao đổi vừa rồi với Alpha trong thế giới thực thực ra không kéo dài bao lâu. Tín hiệu khóa mục tiêu vẫn còn đó. Akira chắc chắn rằng đường ngắm của mình đã khóa chặt con quái vật đó rồi mới bóp cò. Khẩu pháo phóng ra một luồng sáng dày, chói lòa, kèm theo một đợt sóng xung kích.

Cột sáng càng bay đi càng phình to. Khi nó đánh trúng con quái vật, cột sáng ấy đã lớn hơn cả thân con quái vật và nuốt chửng nó hoàn toàn.

Sau đó, nó tản ra thành những sợi sáng nhỏ hơn rồi biến mất. Phần cơ thể con quái vật bị cột sáng bao trùm cũng biến mất cùng với nó. Chỉ còn lại những cái chân, như thể nửa thân trên của nó đã bị cắt phăng bởi một vật thể nóng đến khủng khiếp.

Vũ khí mà Akira vừa sử dụng là AD anti-material cannon. Đó là một trong những bộ phận mở rộng của bộ augmented suit CA31R của cậu, và nó được chế tạo để dùng đồng bộ với chính bộ giáp đó. Sau trải nghiệm chiến đấu với Zalmo trong cuộc viễn chinh quy mô lớn, Akira đã tìm kiếm một loại vũ khí có đủ hỏa lực và độ chính xác để hạ gục một đối thủ mạnh, nhưng vẫn đủ nhỏ để mang theo bên mình. Và vì thế cậu đã chọn khẩu pháo này, thứ hiện tại cũng chính là con át chủ bài của cậu.

Bình thường, loại vũ khí này chỉ được dùng bởi những Hunter hoạt động ở vùng Viễn Đông của khu phía Đông, và nó được sản xuất với số lượng hạn chế. Kiryou sẽ không bán loại trang bị như vậy cho những Hunter dưới Rank 50. Đương nhiên, đạn dược của nó cũng đắt đỏ tương xứng.

Khi Akira nhận ra mình vừa bắn ra một viên đạn có hỏa lực đúng với cái giá của nó, cậu cũng không khỏi bất ngờ trước sức mạnh ấy.

[Đúng là mạnh thật. Xem ra cái tên Laser Cannon này không phải chỉ để làm màu nhỉ?]

[Nói chính xác hơn thì, nó chỉ trông giống laser vì phần đầu đạn dư ra đã bị biến thành các hạt sáng thôi. Nên về mặt kỹ thuật thì gọi nó là laser cũng không đúng lắm. Dù sao thì nó đâu có bắn plasma.]

[Bọn tôi là Hunter mà, nên miễn là nó đủ mạnh để giết quái vật thì bọn tôi cũng chẳng quan tâm mấy chi tiết đó đâu. Ngoài cái giá đạn ra thì điều tôi lo chắc chỉ là nếu dùng nó vào ban đêm thì sẽ chói cỡ nào thôi. Vì nó sẽ thổi bay luôn cả mọi thứ quanh tôi, nên cũng không thể dùng lúc đang ẩn nấp được.]

Ngay khi Akira buông tay khỏi khẩu AD anti-material cannon, nó lập tức thu lại và trở về trạng thái gập gọn trên lưng cậu.

[Vậy là mấy Hunter ở Viễn Đông toàn bắn thứ kiểu này như cơm bữa à? Không lạ gì khi họ bị xem như một bộ powered suit biết đi hay một chiếc xe tăng. Tôi thật sự không hiểu nổi sao lại có Hunter muốn tự nguyện đến cái nơi như thế chỉ vì mình có Hunter Rank đủ cao.]

[Ôi chao, nói thật thì tôi lại mong cậu sẽ nuôi chí trở thành một trong số những Hunter đó cơ.]

[Ừ, tôi biết. Tôi đang cố hết sức đây để đáp lại kỳ vọng của cô, nên sẽ tuyệt lắm nếu cô chịu kiên nhẫn chờ.]

Alpha mỉm cười nhìn Akira vì sự trưởng thành của cậu. Ngược lại, Akira đáp lại bằng một nụ cười gượng.

Đúng lúc đó, Hikaru đột nhiên gọi cho cậu.

“Là Hikaru đây. Có vẻ như một con quái vật Ocpalos cỡ lớn đang di chuyển theo hướng của cậu. Nó đi ra từ khu E1173, cách khu được giao cho cậu ba khu. Tôi vừa nhận được báo cáo từ các Hunter phụ trách khu đó. Có vẻ số quái vật ở đó quá nhiều, nên một vài con đã chạy sang các khu khác. Nó mạnh vượt trội so với những con quái vật khác trong khu vực của cậu, nên tôi nghĩ tốt hơn là cậu nên rời khỏi đó. Những Hunter phụ trách các khu khác cũng đều tránh con quái vật đó. Mau rút lui đi. Nếu cần, tôi có thể điều quân tiếp viện đến hỗ trợ cậu rút lui, cậu có cần tôi làm thế không?”

“Có bao nhiêu con? Nó đi thành bầy lớn à?”

“Chỉ có một con thôi. Nhưng nó xuất phát từ khu sâu hơn về phía Đông, nên sức mạnh của nó dị thường hơn hẳn so với những con quái vật khác quanh khu của cậu. Trong trường hợp xấu nhất, nó thậm chí còn nguy hiểm hơn cả một bầy quái vật ở khu cậu nữa.”

“Thực ra tôi vừa bắn hạ một con trông giống bạch tuộc hay mực gì đó. Cô đang nói đến con đó à?”

“Eh?”

Akira đáp lại quá thản nhiên đến mức Hikaru phải mất vài giây mới xử lý kịp những gì mình vừa nghe.

“Cậu giết nó rồi…? Ờm… Cậu gửi dữ liệu cho tôi được không?”

Akira lập tức gửi dữ liệu đi. Hikaru lại im lặng một lúc rồi đáp lại với giọng khá kinh ngạc.

“À, vâng. Đúng là con quái vật trong báo cáo. Bên đó nói chỉ có một con chạy thoát, và họ cũng đã xác nhận như vậy rồi, nên giờ chắc là ổn. Thực ra họ còn cử vài Hunter đi săn con quái vật đó, nhưng tôi đã báo cho họ biết là nó đã bị tiêu diệt rồi.”

Lại có một khoảng ngừng khác trước khi Hikaru tiếp tục. Lần này, giọng cô nghe có phần áy náy.

“…Với cả, ờ, tôi xin lỗi. Tôi đã đánh giá thấp cậu. Nói thật thì, sau khi nghe nói phần thù lao từ cuộc viễn chinh quy mô lớn của cậu đều bị chuyển hết thành Hunter Rank, tôi đã nghĩ là cậu không mạnh đến thế.”

“Cô cũng không sai đâu, nên đừng bận tâm. Dù tôi có nói là mình giết được nó, thì cuối cùng tôi cũng phải dùng đến con át chủ bài đắt đỏ của mình mới làm được mà. Mà thôi, nếu chị vẫn thấy áy náy vì chuyện đó, thì tôi hy vọng chị sẽ giúp tôi kiếm một khoản thưởng ngon hơn, để tôi không bị lỗ vốn sau khi phải dùng con át chủ bài đắt đỏ ấy.”

Vì giọng Akira nghe hoàn toàn không có vẻ gì là bị xúc phạm, nên giọng Hikaru cũng quay lại nhịp điệu thường ngày của cô.

“Được thôi. Tôi sẽ cố hết sức, nên cậu cứ chờ mà mong đợi nhé. Nói sau vậy.”

Nói rồi Hikaru kết thúc cuộc gọi ở đó. Sau đó, Akira cau mày lẩm bẩm.

“…Vậy là ngay cả Hikaru cũng không ngờ con quái vật đó lại xuất hiện ở đây… hmm… Chắc đúng là nó mạnh đến mức đó thật. Không hiểu sao lúc nào tôi cũng bị cuốn vào mấy tình huống kiểu này nhỉ?”

Alpha mỉm cười thích thú rồi trả lời cậu.

[Ừm, đúng là chuyện thường ngày của cậu mà. Nên miễn là cậu chuẩn bị kỹ thì sẽ chẳng có vấn đề gì cả. Cậu chẳng thấy mừng vì mình đã chuẩn bị rồi sao?]

Akira bật cười khẽ. Dù cậu có thể đồng ý với câu nói đó, trong lòng cậu vẫn cảm thấy có chút phức tạp trước việc cứ đơn giản gạt nó sang một bên và chấp nhận nó như một phần “bình thường” của mình.

 ******* 

Trans & Edit: promote

****** 


Chương trước    Danh sách chương   Chương sau

Không có nhận xét nào: