Akira một lần nữa tham gia thí nghiệm bộ giáp tăng cường hỗ trợ phối hợp, đồng thời cũng là huấn luyện đối kháng giả lập. Lần này cậu phải đấu với Erio và đám trẻ con khác, cộng thêm cả Togami và Reina, vậy mà Akira vẫn duy trì được tỉ lệ thắng quen thuộc 50%. Đó là một dạng huấn luyện rất có ý nghĩa, mỗi vòng đều giúp nâng cao năng lực chiến đấu của tất cả những người tham gia.
Trong một lúc nghỉ ngắn, Togami liếc nhìn Akira đang nói
chuyện với Sheryl. Sheryl mặc một bộ đồ khá thời trang đối với người ở ngoài
hoang địa. Cô tỏ ra vô cùng vui vẻ khi trò chuyện cùng Akira. Nụ cười của cô phản
chiếu rõ ràng tình cảm mạnh mẽ dành cho cậu. Trái lại, Akira nói chuyện vẫn như
thường lệ. Không phải hoàn toàn vô cảm, nhưng phản ứng của cậu khá nhạt nhẽo đối
với một cậu trai ở độ tuổi đó khi nói chuyện với một người như Sheryl. Thế mà
Sheryl vẫn cực kỳ hạnh phúc.
Togami buột miệng, nửa đùa nửa thật:
“Nghe Erio và bọn kia nói thì hai người đó là người yêu của
nhau. Nhưng mà… cô ấy đúng là xinh thật. Nhìn cách cô ấy nói chuyện với Akira,
chắc là yêu cậu ta sâu đậm lắm. Mà này, nghiêm túc đấy—cả Akira lẫn Katsuya nữa.
Không lẽ chỉ cần mạnh là gái đẹp tự động bu tới? Vậy thì chắc tôi vẫn còn cách
xa mức ‘đủ mạnh’ lắm rồi. Ghen tị ghê. Không biết có cô gái xinh nào tới với
tôi không, tôi cũng chẳng quan tâm nếu cô ta chỉ nhắm tới tiền của tôi.”
Reina nghe vậy, trong lòng dấy lên một cảm giác khó chịu kỳ
lạ, nhưng cô cố không để lộ ra.
“Cậu không có ai như thế à? Cậu nổi tiếng là thủ lĩnh phe chống
Katsuya mà, đúng không? Thành thật mà nói, tôi nghĩ cũng không lạ nếu có mấy cô
gái tìm cách tiếp cận cậu vì chuyện đó.”
Togami cười chua chát như tự giễu mình.
“Không hề. Tôi từng nghe vài người nói Drankam có nhiều nữ
Hunter và nhân viên hơn mấy băng khác. Nhưng gần như toàn bộ con gái tầm tuổi
chúng ta đều theo Katsuya hết. Phần còn lại thì chẳng còn ai cho tụi tôi. Nghĩ
lại thì… nếu cậu quay lại với hắn, bộ sưu tập của hắn chắc sẽ hoàn chỉnh luôn.”
“Khoan đã, cậu đừng có coi tôi là một món trong bộ sưu tập
chứ!”
“Xin lỗi. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, lý do cậu rời đội
hắn là vì nghĩ mình quá yếu và sẽ chỉ làm hắn vướng chân, đúng không? Thành thật
mà nói, bây giờ cậu đã đủ mạnh rồi.”
“Có thể là vậy, nhưng mà…”
Không khí trở nên gượng gạo. Togami cố kìm không làm gì tổn
hại đến lòng tự trọng của mình, còn Reina thì không biết nên làm gì tiếp theo,
kể cả chuyện liên quan đến đội của Katsuya.
Togami đổi chủ đề để phá tan sự ngượng ngùng.
“Mà này, đội của Erio di chuyển giống đội Katsuya thật nhỉ?”
Reina lập tức theo đà, như thể muốn thoát khỏi sự khó xử.
“Chắc là do hệ thống phối hợp học theo battle log của đội
Katsuya nên mô phỏng lại phong cách đó. Vì vậy động tác mới tương tự như vậy…
Mà sao cậu nhận ra được?”
“Hồi tôi huấn luyện dưới trướng Shikarabe, ông ta cho tôi
xem battle log của họ để phân tích. Chủ yếu là chỉ ra điểm yếu và cách đối phó.
Bọn tôi làm chuyện đó suốt cả ngày. Thậm chí còn ám ảnh tới mức tôi mơ thấy nữa!
Lúc đó tôi nghĩ một mình đánh cả nhóm đông như vậy là chuyện không thể, nhưng…”
Togami cười méo mó. Reina cũng cười tương tự.
“Dù đúng là họ yếu hơn, nhưng lần trước chúng ta đã làm được.
Và Akira thì làm được một mình trong khi chúng ta đứng bên kia…”
“Ít nhất bây giờ chúng ta biết là không phải không thể. Chắc
điều đó chứng tỏ chúng ta đã tiến bộ.”
Hai người mỉm cười nhẹ với nhau, thì một thông báo đột ngột
truyền tới. Họ liền đi tìm Akira để báo rằng họ được lệnh rời buổi huấn luyện
và trở về căn cứ Drankam.
Khi đến nơi, Togami và Reina được Mizuha triệu tập vào phòng
họp. Ngay từ đầu, họ được thông báo rằng băng đã bán thành công automata thế giới
cũ, vì vậy Reina và Togami không còn bị cấm nhận những nhiệm vụ Hunter nguy hiểm
nữa.
Togami vui mừng, nhưng cũng có vẻ bối rối.
“Nếu chỉ có vậy, chị có thể nhờ Arabe-san báo cho bọn tôi là
được rồi. Sao lại gọi chúng tôi tới đây?”
“Giờ hai người không còn bị cấm làm nhiệm vụ nguy hiểm nữa,
tôi có một đề nghị cho hai người. Có một kế hoạch viễn chinh quy mô lớn vào khu
sâu của di tích Kuzusuhara, tôi muốn hai người tham gia.”
Togami thực sự hứng thú với đề nghị này, nhưng vẫn chưa hoàn
toàn bị thuyết phục. Dù sao Mizuha vẫn là sĩ quan thuộc phe Katsuya, nên việc
cô đưa đề nghị cho cậu là chuyện lạ. Sự nghi ngờ khiến cậu nhíu mày.
Mizuha lập tức nhận ra điều đó và mỉm cười giải thích.
“Tất nhiên, hai người sẽ làm việc dưới quyền Katsuya.”
Togami và Reina không hề ngạc nhiên. Họ đã đoán trước. Nhưng
phản ứng thì khác nhau: Togami lộ rõ thái độ lạnh lùng, còn Reina thì bối rối.
Rõ ràng một người xem đây là cái cớ ép mình làm dưới trướng Katsuya, còn người
kia coi đó có thể là cơ hội trở lại đội của hắn.
Mizuha tiếp tục giải thích chi tiết lợi ích của chuyến viễn
chinh. Cả hai đều hiểu rõ lợi ích đó lớn thế nào. Sau đó cô hỏi với giọng thân
thiện:
“Vậy sao? Tôi nghĩ đây là một đề nghị rất tốt cho hai người.”
Reina do dự, nhưng Togami trả lời dứt khoát:
“Tôi xin từ chối.”
Mizuha và Reina đồng loạt nhướng mày nhìn cậu. Mizuha cau
mày.
“…Tôi biết quan hệ giữa chúng ta hơi phức tạp, nhưng tôi
nghĩ đây là cơ hội tốt để bắt đầu lại. Cậu chắc chắn muốn từ chối?”
“Chắc.”
Giọng Togami đầy kiên định. Nhưng điều đó lại khiến Mizuha
có chút cảm xúc.
“Cậu có chắc mình không đang quá tự tin vì người ta gọi cậu
là thủ lĩnh phe chống Katsuya không? Để tôi nói rõ: cái phe đó không còn hoạt động
được nữa. Thành tích của Katsuya quá áp đảo.”
Đúng như Mizuha nói, phần lớn người trong Drankam hiện ủng hộ
phe Katsuya, dù chủ động hay thụ động. Dù vẫn còn Shikarabe và nhóm của ông ở
phe đối lập, nhưng quy mô đã không còn đủ để gọi là “phe”.
“Tôi cho cậu cơ hội này chỉ vì cậu mang về automata thế giới
cũ dù chúng đã hỏng. Nếu không thì chẳng có lý do gì để mời một kẻ chống
Katsuya. Đây là một đề nghị vô cùng hào phóng. Cậu có thật sự hiểu nếu từ chối
thì địa vị của cậu sau này sẽ ra sao không?”
Giọng Mizuha dần lẫn cả đe dọa. Nhưng Togami không đổi ý.
“Đúng là tôi từng quá tự tin, và đúng là một phần lý do tôi
từ chối là vì lòng tự trọng. Tôi biết rõ nếu từ chối thì sau này tôi sẽ gặp rất
nhiều rắc rối. Ngược lại, nếu chấp nhận, tôi chắc chắn sẽ nhận được nhiệm vụ tốt
hơn và trang bị tốt hơn từ băng, và tôi sẽ mạnh lên. Hơn nữa, không nghi ngờ
gì, hắn mạnh hơn tôi, nên tôi không định lấy cớ kiểu ‘tôi không muốn làm dưới
người yếu hơn mình’. Thậm chí có khi tôi yếu tới mức sẽ làm hắn vướng chân. Khi
đó, hắn có thể cứu tôi, và đó có thể trở thành khởi đầu cho nhiều chuyện tốt đẹp
sau này.”
Togami nói như thể đang bàn về người khác, cho thấy cậu hiểu
rất rõ đề nghị này tốt đến mức nào. Chính vì vậy Mizuha càng bối rối.
“Vậy tại sao không chấp nhận?”
“Đúng là nếu làm dưới hắn tôi sẽ mạnh lên. Nhưng đó sẽ là sức
mạnh dựa vào hắn. Tôi muốn tự mình mạnh lên. Tôi không cần thứ sức mạnh không
thể hoạt động nếu thiếu hắn. Tôi không muốn hạ mình thành một drone dưới trướng
hắn. Tôi biết đó chỉ là lòng tự trọng ngu ngốc. Nhưng là thứ tự trọng tôi sẵn
sàng cược mạng, dù chị thấy nó ngu xuẩn. Vì vậy tôi xin từ chối. Dù sao cũng cảm
ơn vì đề nghị tốt như vậy.”
Không còn chỗ để thương lượng. Mizuha lạnh lùng nhìn cậu.
“…Cậu sẽ hối hận.”
“Nếu vậy thì vì tôi yếu. Vậy cũng không thể trách ai. Tôi
xin phép.”
Togami cúi nhẹ, quay người rời đi.
Ánh mắt
Mizuha chuyển sang Reina.
“Cô sẽ chấp
nhận, đúng không?”
Thời khắc
quyết định đã tới. Reina hạ quyết tâm.
“Xin lỗi…
nhưng tôi cũng từ chối.”
Mizuha
không tin nổi.
“Cả cô nữa!?
Tại sao? Cô nghiêm túc chứ!? Nếu bỏ lỡ cơ hội này, cô có thể sẽ không bao giờ
quay lại đội Katsuya nữa đâu!”
“Đúng là
tôi muốn quay lại đội anh ấy. Nhưng… tôi muốn đứng bên cạnh anh ấy. Tôi không
muốn quay lại làm người dưới trướng, người cần anh ấy bảo vệ. Tôi muốn đứng cạnh
anh ấy như một Hunter ngang hàng. Dù tôi nghĩ mình có lẽ không bao giờ vượt qua
anh ấy, tôi vẫn muốn cố gắng hết sức cho tới ngày mình có thể ngang bằng.”
“Cô nghĩ
ngày đó sẽ đến sao? Dù cô cố thế nào, hắn cũng sẽ ngày càng bỏ xa. Kỹ năng và
tài năng của Katsuya đã đủ để thu hút sự chú ý của City Management rồi. Cô chắc
chắn sẽ hối hận.”
“Nếu có, đó
là vì tôi thiếu tài năng và nỗ lực. Vậy cũng không thể trách ai. Xin phép.”
Reina cúi đầu
rồi rời đi. Không hiểu sao, cô trông cực kỳ mãn nguyện. Trái lại, sự tức giận
hiện rõ trên mặt Mizuha.
“Thật là…
đám người này…”
Lời lẩm bẩm
nghe có phần trẻ con so với tuổi của cô.
Vừa ra khỏi
phòng, Reina thấy Shiori đã đợi sẵn bên ngoài với vẻ mặt ngạc nhiên.
“Có chuyện
gì vậy?”
“À… không
có gì. Cô chủ… chắc chứ?”
Reina không
hiểu Shiori đang hỏi về điều gì, nên Kanae chen vào giải thích.
“Cô chủ,
là về đề nghị trong phòng lúc nãy. Hay nói đúng hơn, đề nghị quay lại đội
Katsuya.”
“Eh? Hai
người biết à?”
“Bọn tôi phần
nào đoán được từ thông tin thu thập. Chưa kể vừa rồi nghe Togami nói. Nên cả tôi
cô và Ane-san đều nghĩ cô chủ sẽ nhận lời quay lại đội Katsuya.
Nhưng xem ra không phải, nên Ane-san mới ngạc nhiên.”
“Cô chủ,
xin lỗi vì đã không giải thích rõ.”
“À… ra vậy.
Không sao đâu… Mà này, biểu cảm của tôi dễ đọc đến thế sao?”
Reina hơi đỏ
mặt lẩm bẩm, rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
“Vì tôi từ
chối, chắc tôi không thể tham gia viễn chinh nữa. Nhưng vì băng đã bán automata
rồi, tôi có thể bắt đầu nhận nhiệm vụ Hunter lại. Có lẽ tôi phải bàn với Togami
xem nên làm gì tiếp theo.”
Shiori và
Kanae nhìn nhau. Có vẻ Reina vẫn chưa nhận ra.
“Cô chủ,
automata đã bán, mà huấn luyện của Togami-sama với Shikarabe cũng kết thúc. Điều
đó có nghĩa là đội đã giải tán.”
“Eh? À…
đúng nhỉ. Nhưng đâu có nghĩa chúng ta không thể tiếp tục làm đội với nhau, đúng
không?”
“Cô chủ,
có vẻ Togami nghĩ cô chủ sẽ quay lại đội Katsuya, nên cậu ấy đã có kế hoạch
tiếp theo. Thực ra, cậu ấy đang bắt đầu trao đổi với ai đó về chuyện đó rồi.”
“Ehh!? Sao
hai người không ngăn lại!?”
“Như đã
nói, bọn tôi không ngờ cô chủ lại từ chối.”
Reina hoảng
hốt rút thiết bị đầu cuối, gọi. Không ai bắt máy. Cô lập tức chạy về hướng có
thể tìm thấy Togami.
Shiori và
Kanae nhìn nhau cười méo mó rồi vội đuổi theo chủ nhân của mình.
———*—
Ở một nơi
trong khu sâu của di tích Kuzusuhara, Yatsubayashi đang lái phòng khám di động
của mình. Vì kế hoạch mở rộng tuyến tiếp tế bị tạm dừng, có rất nhiều Hunter
quanh tuyến tiếp tế săn di vật. Yatsubayashi không thiếu bệnh nhân từ đám
Hunter đó.
Một
“Hunter” trông như người bước vào phòng khám. Yatsubayashi nhìn gương mặt đó,
chỉ vào giường ra hiệu nằm xuống. Sau đó ông đóng cửa sau của xe—thứ ông thường
để mở ngay cả khi đang điều trị.
Không lâu
sau, cửa mở ra. Thứ vừa nằm trên giường bước ra với một gương mặt hoàn toàn
khác.
Yatsubayashi
thở dài.
Dù là thỏa
thuận tôi đã ký với cô ta… chuyện này nguy hiểm thật. Gần như là chống lại City
Management rồi, nhưng… Chẳng lẽ tôi sai? Nhưng tôi cũng không thể từ bỏ việc học
công nghệ thế giới cũ được.
Yatsubayashi
đã ký thỏa thuận với Tsubaki. Cô ta là người điều khiển thứ vừa bước vào phòng
khám—thực chất là terminal của Tiol, và nó vẫn giữ hình dạng người sau sự cố lần
trước. Việc Yatsubayashi làm chỉ là thay đổi diện mạo của terminal đó. Ông đã
làm vậy nhiều lần. Tất cả các terminal ban đầu có hình dạng thiếu niên đều được
ông biến đổi thành hình người đủ lứa tuổi, giới tính khác nhau. Và để an toàn,
ông còn định kỳ thay đổi gương mặt cho chúng. Sau đó chúng được thả ra hòa lẫn
vào các Hunter trong di tích, thực hiện mục tiêu riêng.
Yatsubayashi
không biết Tsubaki định làm gì với chúng. Và ông cũng không muốn biết. Ông cho
rằng cách tốt nhất để đối phó Tsubaki là làm xong phần việc của mình, tránh
dính sâu hơn mức cần thiết, và quan trọng nhất là không gây thù với cô ta.
Khi một
“đơn vị” khác bước vào phòng khám, Yatsubayashi lại đóng cửa sau.
———*—
Shikarabe
đang uống rượu ở quán quen cùng Kurosawa. Họ vừa uống vừa trò chuyện về những sự
kiện gần đây, được cô phục vụ chăm sóc.
Đột nhiên,
Kurosawa bảo cô phục vụ cho họ nói chuyện riêng. Thấy vậy, Shikarabe hiểu
Kurosawa sắp nói chuyện không hẳn là bí mật nhưng cũng không dành cho tai công
cộng, nên hơi tỉnh táo lại.
“Vậy lần
này ông muốn hỏi gì nữa, Kurosawa? Thông tin nội bộ của Drankam à? Xin lỗi
nhưng tôi không nói được gì đâu. Drankam hiện hoàn toàn dưới phe Katsuya. Tôi
đang ở vị trí khá tệ rồi. Họ chẳng còn cho tôi biết thông tin quan trọng nữa.”
Trong giọng
Shikarabe có chút tự giễu. Rõ ràng ông đã bắt đầu buông xuôi.
“Là về
Katsuya.”
“Hừ, tôi chẳng
có gì để nói về thằng đó.”
Shikarabe tỏ
rõ sự chán ghét. Nhưng thấy thái độ nghiêm túc tuyệt đối của Kurosawa, ông thở
dài.
“Rồi, ông
muốn biết gì?”
“Có vài người
quanh tôi đang nghĩ đến việc quay lại Drankam.”
“Ông đùa à?
Chẳng phải phần lớn họ rời băng vì không thích chính sách của Drankam sao? Sao
giờ lại muốn quay lại? Cho ông biết, tình hình còn tệ hơn lúc họ rời đi. Ngay cả
tôi cũng đang tính rời băng sớm.”
“Tôi cũng
nghĩ vậy. Nhưng đúng là có người muốn quay lại. Có người còn tính chấp nhận làm
dưới trướng Katsuya. Cụ thể là những Hunter từng làm nhiệm vụ mở rộng tuyến tiếp
tế. Họ có khu vực chồng lấn với Katsuya, và sau khi quan sát hắn làm việc gần,
họ đánh giá lại hắn. Nghe cũng hợp lý, nhưng tôi vẫn thấy có gì đó không ổn.
Khác với họ, tôi chán việc mở rộng tuyến tiếp tế nên đi nhận việc khác, như vụ
di tích khu thương mại Lida chẳng hạn. Vì vậy tôi không ở cạnh họ một thời
gian. Tôi cứ thắc mắc rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì khi tôi không ở đó. Nhưng hỏi
kỹ thì chẳng có gì quá đặc biệt. Họ cũng không có vẻ giấu tôi điều gì. Thành thật
mà nói… tôi thấy hơi rờn rợn.”
Shikarabe
thấy Kurosawa nói như kể chuyện ma.
“Shikarabe,
ông ghét Katsuya lắm, đúng không? Sao ông ghét nó dữ vậy?”
“Sao ông hỏi?
Để tôi hỏi ngược lại—thằng kiêu ngạo đó có gì tốt?”
“Hunter trẻ
kiêu ngạo thì đầy. Ngay cả Togami trước đây cũng vậy. Lúc đó nó quá tự tin. Ông
cũng ghét nó mà. Nhưng không ghét tới mức như Katsuya. Dù giống nhau, nhưng ấn
tượng của ông về hai đứa khác xa quá. Vì sao ông ghét Katsuya đến vậy? Nó làm
gì khiến ông căm ghét sâu sắc sao?”
“Vì sao à… ừm…”
Shikarabe định
trả lời, nhưng giữa chừng khựng lại, vẻ mặt kỳ quặc. Ông có vô số lý do để ghét
Katsuya, nhưng lại không thể tìm ra một lý do đủ để giải thích sự căm ghét mãnh
liệt đó.
Thấy vậy,
Kurosawa cũng lộ vẻ khó hiểu.
“Khoan đã,
tỉnh lại đi. Tôi chỉ muốn biết để chia sẻ với họ, biết đâu họ đổi ý. Ông ghét
Katsuya đến thế, chắc phải có lý do chứ? Dù chỉ là ‘tôi ghét cái mặt nó’ cũng
được mà?”
Shikarabe tỉnh
táo hơn chút, cố tìm lý do. Ông tự hỏi liệu đó có phải là sự tích tụ của những
bất mãn nhỏ từ hồi ông hướng dẫn Katsuya. Hay ông đã vô thức ghen tị với tài
năng của hắn. Nhưng cuối cùng, ông không tìm được lý do thỏa đáng nào—chỉ còn lại
sự căm ghét không rõ nguyên nhân.
…Tại sao
chứ?
Shikarabe
không chắc mình không nghĩ ra được vì say, hay vì chỉ khi say hơn nữa thì lý do
thật sự mới lộ ra. Ông chìm vào suy nghĩ, vẻ mặt bối rối. Kurosawa, đang chờ
câu trả lời, cũng vô thức lộ vẻ tương tự.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét