Chương 188: Đồng Minh Hôm Nay - Rebuild World

Cập nhật bản dịch tiếng Việt web novel Rebuild World nhanh nhất, chính xác nhất. Nơi giao lưu và thảo luận về tác phẩm Rebuild World

Tổng số lượt truy cập trang

Thứ Tư, 22 tháng 4, 2026

Chương 188: Đồng Minh Hôm Nay

Địa hình khu vực đã bị thay đổi hoàn toàn sau loạt pháo kích của con quái vật khổng lồ. Phần lớn các tòa nhà bị bỏ hoang đã bị thổi bay thành từng mảnh vụn, khiến cảnh quan đô thị biến thành một vùng đồng bằng trống trải. Cả đường sá lẫn công trình đều bị chôn vùi dưới vô số mảnh vỡ lớn nhỏ, hoàn toàn không thể phân biệt đâu là đường nữa. Đây không phải là thứ mà các Thợ săn thường gặp trong một khu di tích.

Akira quan sát xung quanh trong khi ẩn mình dưới một đống đổ nát tương đối lớn trong khu vực.

[Chắc đây là cách mà di tích dần biến thành hoang mạc nhỉ… Alpha, con quái vật thế nào rồi?]

[Nó đang tiến lại chậm rãi. Dù đã ngừng bắn, nhưng tôi không nghĩ là vì nó đã hết đạn.]

[Thật luôn đấy, làm quái gì mà sau khi bắn từng đó đầu đạn khổng lồ rồi mà nó vẫn còn đạn chứ?]

Trái ngược với Akira đang cau mày lo lắng, Alpha vẫn mỉm cười như thường lệ.

[Ôi chà, chẳng phải cũng giống như khẩu súng của cậu sao?]

Akira lập tức bị thuyết phục hoàn toàn bởi lập luận đó và nở một nụ cười gượng.

[À… cũng đúng thật. Tôi cứ tưởng mình đã quen với việc dùng băng đạn mở rộng từ công nghệ thời Cựu Thế Giới rồi, nhưng nghĩ lại thì quái vật cũng được tạo ra từ công nghệ thời đó. Vậy nên việc chúng có băng đạn mở rộng cũng chẳng có gì lạ.]

Trước đây, đó là điều khiến cậu kinh ngạc, nhưng sau một thời gian sử dụng, Akira đã gần như quen với sự tiện lợi của nó. Lần này, cậu hiểu rằng kẻ địch có thể cũng đang sử dụng công nghệ tương tự, và sự tiện lợi đó đã biến thành rắc rối như thế nào. Đồng thời, Akira lại nhớ ra rằng băng đạn mở rộng của mình cũng là sản phẩm công nghệ thời Cựu Thế Giới mà cậu chưa thực sự hiểu rõ. Cậu quay sang nhìn người bảo trợ của mình, người được tạo ra từ một công nghệ còn phức tạp hơn nhiều so với băng đạn đó.

[Akira, có chuyện gì vậy?]

[Không có gì.]

[Thật sao? Tôi hiểu là trong tình huống này cậu không thể thư giãn, nhưng cứ ở yên đó nhé? Con quái vật có thể phát hiện ra cậu chỉ với một cử động nhỏ.]

[Được.]

Akira gạt bỏ mọi do dự trong lòng có thể khiến cậu mắc sai lầm, rồi một lần nữa xác nhận lại tình hình xung quanh và thở dài.

Alpha mím môi lại rồi hỏi.

[Sao lại thở dài to thế sau khi nhìn tôi vậy?]

[Không phải vì cô. Là vì cái kia kìa.]

Akira chỉ tay xuyên qua thân thể của Alpha, về phía chiếc xe máy đã hư hỏng một nửa phía sau cô. Cốp xe bị cong vênh nặng nề, bánh trước và cánh tay gắn súng đều đã biến mất. Ngay cả khẩu súng phóng lựu tự động A4WM vốn được gắn trên cánh tay đó cũng đã bị chôn sâu dưới đống đổ nát.

[Ừ thì, chuyện đã xảy ra rồi, cứ coi như là một sự hy sinh cần thiết đi.]

[Biết là vậy, nhưng mà… ngay cả chiếc xe tải cũng mất luôn, cùng với số đạn còn lại của tôi trên đó. Ít nhất cũng để tôi thở dài chút chứ, được không?]

Chiếc xe tải chở đạn dự trữ của cậu đã bị một đầu đạn của con quái vật thổi bay, ghế lái bị phá hủy hoàn toàn. Thùng xe bị đè bẹp dưới đống đổ nát, khiến số đạn dự trữ văng tung tóe khắp nơi. Dù vậy, Akira vẫn sống sót và bằng cách nào đó đã gom nhặt đủ số đạn rải rác để hoàn tất lần nạp đạn cuối cùng.

Akira chuyển ánh nhìn về phía con quái vật. Dù có một đống đổ nát lớn chắn tầm nhìn, cậu vẫn có thể nhìn rõ nó nhờ thị lực được tăng cường. Do kích thước và khoảng cách, nó trông như đang di chuyển chậm rãi. Nhưng thực tế, với sải bước dài của mình, nó đang di chuyển khá nhanh. Nếu chạy, chắc chắn nó còn nhanh hơn nữa.

[Giờ mà không có xe máy với xe tải, nếu nó chạy thì chắc tôi không thể thoát được.]

[Trước mắt cứ ẩn đi đã. Nếu còn mưa thì chúng ta có thể lợi dụng mà lẩn trốn và bỏ chạy, nhưng tiếc là mưa đã tạnh rồi. Nhìn mây thì có vẻ sẽ mưa lại thôi.]

Akira ngẩng đầu nhìn lên trời. Dù bầu trời bị phủ kín bởi mây dày như thể mưa có thể đổ xuống bất cứ lúc nào, nhưng hiện tại lại không có giọt mưa nào.

[…Lúc không muốn thì lại mưa, lúc muốn thì lại tạnh, kiểu bắt nạt gì thế này?]

[Tôi đã hứa sẽ hỗ trợ cậu chống lại vận xui hết mức có thể, nhưng như cậu thấy đấy, thời tiết thì tôi chịu thua.]

[Vận xui của tôi lan tới tận bầu trời luôn à?]

Akira pha chút đùa cợt trong câu trả lời, Alpha mỉm cười đáp lại.

Một cuộc gọi từ Nelia đến thiết bị đầu cuối thông tin của Akira. Cậu phân vân không biết có nên nghe hay không, liếc sang Alpha.

“Akira? Cậu còn sống không?”

[Ừ, tạm ổn. Còn cô thì sao?]

“Không vấn đề gì. Tôi đã lập tức rời khỏi tầm nhìn của nó, dù sao thì nó cũng đang nhắm vào cậu. Có vẻ như nó sắp hết đạn rồi nên tôi sẽ nhắm vào đầu nó. Nếu cậu còn sống thì hỗ trợ tôi.”

[Đợi đã, cô định đánh con đó thật à?]

“Tất nhiên rồi!”

Nelia trả lời như thể đó là điều hiển nhiên, khiến Akira không khỏi kinh ngạc. Mọi câu hỏi trong đầu cậu dồn lại thành một từ.

[…Tại sao?]

“Tại sao à? Đương nhiên rồi, đó là công việc của chúng ta, đúng không?”

[Công việc?]

“Ôi chà, nghe cậu nói vậy tôi hơi đau lòng đấy. Cậu nghĩ tôi là kiểu người sẽ bỏ việc à? Dù trông thế này nhưng tôi khá nghiêm túc với công việc của mình đấy, hiểu chưa?”

[…Nếu nghiêm túc vậy thì sao trước đây cô lại đi trộm di vật?]

“Đó là công việc lúc trước của tôi. Thôi bỏ qua đi, phần hỗ trợ giao cho cậu.”

Nelia kết thúc cuộc gọi. Akira vẫn còn bất ngờ, cậu không nghĩ cô lại nghiêm túc đến vậy, nhưng đồng thời cũng có thể hiểu được.

Alpha thấy phản ứng của Akira khá thú vị, nhưng vẫn thúc giục cậu hành động.

[Tôi không rõ cậu thấy lạ ở điểm nào, nhưng nếu cô ta sẽ thu hút sự chú ý của con quái vật, thì hãy tận dụng cơ hội này để di chuyển.]

[…Ý hay.]

Alpha đang thúc giục Akira bỏ chạy. Cậu hiểu rõ điều đó, liền chuẩn bị khẩu súng trường đa năng SSB của mình, hạ quyết tâm rồi nhảy ra khỏi đống đổ nát.

Nelia dốc toàn bộ sức mạnh của bộ giáp tăng cường để rút ngắn khoảng cách với con quái vật. Con quái vật không thể bắn khẩu pháo cỡ lớn về phía sau, nên Nelia lợi dụng điểm mù đó, vừa tận dụng đống đổ nát làm vật che chắn, vừa vạch ra tuyến đường ngắn nhất tiếp cận nó. Ngay khoảnh khắc con quái vật phát hiện ra cô, nó lập tức quay người lại và chuyển mục tiêu từ Akira sang Nelia. Trong lúc nó chuẩn bị khẩu pháo ở cánh tay trái, Nelia đã rút ngắn được hơn một nửa khoảng cách.

Nelia tin rằng con quái vật vẫn còn đạn. Nhưng sau khi bắn ra từng ấy đầu đạn, cô chắc chắn nó sẽ không còn đủ để san phẳng toàn bộ khu vực. Phán đoán của cô là chính xác, thực tế là nó đã không còn duy trì được tốc độ bắn ban đầu. Khi nó chuyển sang bắn theo từng nhịp thay vì bắn liên tục, Nelia đã có thể khéo léo né tránh các đầu đạn rơi xuống bằng khả năng điều khiển chính xác bộ giáp, vừa tiến gần lại con quái vật.

Nelia tận dụng lợi thế cơ thể người máy để kết nối trực tiếp với bộ giáp. Nhờ có thể điều khiển bộ giáp như một phần cơ thể mình, cô có thể thực hiện những động tác phức tạp với độ linh hoạt cao. Chưa kể bộ giáp còn có thêm các chi phụ và hệ thống đẩy mà cơ thể con người vốn không có, cùng với các cảm biến bổ sung cung cấp cho Nelia thêm thông tin ngoài năm giác quan thông thường.

Một người máy có thể tiếp nhận bao nhiêu sự sai lệch giữa cơ thể thật và cơ thể cơ giới phụ thuộc vào kỹ năng của người điều khiển. Và trong trường hợp của Nelia, kỹ năng đó không thể xem nhẹ.

Người bình thường có thể phát điên nếu bị kết nối với một cỗ xe tăng hay một cỗ máy không có hình dạng con người. Nhưng Nelia lại không hề gặp khó khăn trong việc điều khiển bộ giáp. Điều đó chứng minh cả tài năng lẫn tâm trí méo mó của cô.

Là một người vừa thành thạo cận chiến vừa sử dụng cơ thể người máy, Nelia đã né được những đầu đạn tốc độ cao lao tới. Cô nhanh chóng lách xuống dưới con quái vật và vung lưỡi kiếm trên hai cánh tay chém vào chân nó. Khoảnh khắc lưỡi kiếm chạm vào chân quái vật, tia lửa bắn ra kèm theo ánh sáng chói lòa. Đó là ánh sáng do giáp trường lực của quái vật chuyển hóa động năng thành photon.

Nelia xoay người xác nhận tình trạng chân của con quái vật. Dựa vào cảm giác từ cú chém, cô biết mình không thể chặt đứt chúng. Nhưng từ ánh chớp đó, đáng lẽ cô đã tiêu hao được phần lớn năng lượng của giáp trường lực. Đáng tiếc, điều cô kỳ vọng hoàn toàn sai lệch. Con quái vật không hề hấn gì, giáp trường lực của nó đã hoàn toàn triệt tiêu lực của cú chém.

“Ồ, cứng thật đấy. Vậy thì chỉ cần tiếp tục chém thôi.”

Trong lúc Nelia lẩm bẩm như đang chế giễu, con quái vật vung lưỡi kiếm ánh sáng từ cánh tay phải xuống. Lưỡi kiếm ánh sáng nghiền nát đống đổ nát rồi cắm sâu xuống đất. Mảnh vỡ bay tứ tung khi điểm tiếp xúc bị nung chảy, hơi nước bốc lên không trung. Nhưng Nelia nhanh chóng nhảy vào điểm mù của nó và lập tức phản công bằng lưỡi kiếm của mình.

Mỗi lần lưỡi kiếm của cô chạm vào thân quái vật, ánh sáng chói lòa lại lóe lên, và mỗi lần con quái vật vung lưỡi kiếm ánh sáng, đống đổ nát lại bị hất tung lên không. Dù là trận chiến giữa hai kẻ khổng lồ, sự chênh lệch kích thước khiến nó trông như một người lớn đánh với một đứa trẻ, khi cả hai vung những lưỡi kiếm không phù hợp với kích thước của mình.

Nếu chỉ xét về kiếm thuật đơn thuần, Nelia chiếm ưu thế. Con quái vật vung kiếm như một kẻ mới tập, lưỡi kiếm của nó thậm chí không thể chạm vào đối thủ nhỏ bé đang di chuyển liên tục quanh mình. Ngược lại, Nelia đã nhiều lần đánh trúng chân nó.

Nhưng Nelia không cho rằng mình đang thắng. Dù giống như một kẻ mới tập, nó vẫn là một con quái vật mạnh mẽ.

Lưỡi kiếm của Nelia không thể chạm tới chân quái vật, toàn bộ lực của chúng đều bị giáp trường lực triệt tiêu. Dù mỗi cú chém đều làm suy giảm năng lượng giáp trường lực nhiều hơn bộ giáp của cô, nhưng không có gì đảm bảo con quái vật sẽ cạn năng lượng trước.

Nếu không phải nhờ kiếm thuật non nớt của đối phương, Nelia đã chết từ lâu. Ngay cả khi không trúng đòn nào, cô vẫn sẽ thua nếu bộ giáp của mình cạn năng lượng trước. Và khi năng lượng giảm dần, bộ giáp sẽ chậm lại, khiến việc né tránh trở nên khó khăn hơn. Cô hiểu rằng giáp trường lực của mình không thể chịu nổi đòn đánh của đối phương, nên đã tắt nó cùng những phần không cần thiết để ưu tiên tốc độ. Nhưng dù vậy, khả năng cô cạn năng lượng trước vẫn rất cao. Vì thế, cô kết luận mình đang ở thế thua.

Con quái vật liên tục vung kiếm mà không quan tâm đến phòng thủ. Và sức mạnh trong những cú vung vụng về của nó, sau khi bị gián đoạn bởi các đòn đánh mạnh, vẫn vượt xa dự đoán của cô.

Nelia hiểu rằng mình không thể né được nhát chém ánh sáng đang giáng xuống, nên nhanh chóng điều chỉnh tư thế để tăng khả năng sống sót—dùng cả hai lưỡi kiếm đỡ đòn. Nhưng cô cũng hiểu điều đó là vô ích. Dù không sợ hãi, cô biết mình sẽ thua.

Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, một loạt đạn xuyên giáp trường lực bắn dồn dập vào đầu con quái vật. Dù bị giáp trường lực của nó vô hiệu hóa hoàn toàn, nhưng vẫn đủ để khiến nó mất thăng bằng.

Nelia tận dụng sơ hở đó để hoàn toàn né được lưỡi kiếm đang giáng xuống và nhảy lùi lại, tạo khoảng cách với con quái vật. Cô nhìn về hướng loạt đạn vừa bắn ra và thấy Akira đang ngắm bắn từ khá xa bằng khẩu súng trường đa năng SSB.

Akira mang vẻ mặt nghiêm nghị, khẩu SSB của cậu nhả ra băng đạn rỗng và các gói năng lượng đã cạn.

[…Tôi vừa xả hết cả băng đạn mở rộng đạn xuyên giáp trường lực trong 5 giây đấy, mà vẫn không đủ sao?]

Alpha cau mày sâu.

[Có vẻ đầu nó được bảo vệ bởi giáp trường lực rất mạnh. Ngay cả khi tính đến việc mất động năng do bắn từ xa, thì đó vẫn là một lớp giáp cực kỳ ấn tượng.]

[Tôi nghĩ là tôi bắn khá gần rồi mà, lần sau có nên tiến lại gần hơn không?]

Con quái vật lớn nhận ra Akira từ loạt bắn đó và chĩa pháo về phía cậu. Nhưng trước khi nó kịp bắn, Nelia đã chém vào nó, làm lệch hướng ngắm. Dù phát bắn rơi xa Akira, nó vẫn đủ mạnh để thổi tung đống đổ nát lên trời. Akira không khỏi cau mày khi thấy cảnh đó.

[…Tôi rút lại lời vừa rồi.]

Alpha cười gượng.

[Ừ, tôi cũng không khuyến khích cậu làm vậy. Giờ nó đã biết vị trí của cậu rồi, chúng ta đổi chỗ và ẩn đi.]

[Rõ.]

Akira di chuyển nhanh nhất có thể sang vị trí khác, len lỏi giữa các đống đổ nát. Đúng lúc đó, Nelia bất ngờ gọi một chiều.

“Cứ tưởng cậu chạy mất rồi vì không thấy hỗ trợ.”

[…Dù tôi ghét thật, nhưng tạm thời chúng ta là đồng minh. Hơn nữa, nếu cô bị hạ mà không có tôi hỗ trợ, tôi cũng chẳng thể di chuyển mà không có mồi nhử.]

Giọng Akira nghe như thật sự không thích tình huống này, nhưng đồng thời cũng giống như đang tự bào chữa để duy trì liên minh tạm thời. Nhưng Nelia lại đáp với giọng khá vui vẻ.

“Tôi hiểu, nhưng mà tôi vẫn mong cậu giúp sớm hơn chút đấy.”

[Tôi đâu có mặc giáp tăng cường, xe máy cũng mất rồi. Đạn cũng chẳng còn bao nhiêu, vậy mà tôi vẫn đang cố hết sức giúp cô. Nếu cô còn phàn nàn nữa thì tôi bỏ mặc luôn đấy.]

“Thôi nào, bình tĩnh. Vừa rồi suýt chết đấy, cảm ơn nhé.”

[Không có gì.]

“Nhân tiện, tôi trông cậy cậu làm mồi nhử đấy. À, cậu có từ chối cũng vô ích thôi, vì không hiểu sao con đó rất muốn giết cậu. Nó gần như lao về phía cậu mà bỏ qua tôi hoàn toàn.”

Akira vô thức liếc về phía con quái vật. Thị lực tăng cường giúp cậu nhìn xuyên qua đống đổ nát và thấy rõ con quái vật khổng lồ đang lao về phía mình. Gương mặt cậu trở nên nghiêm trọng.

“Không hiểu sao, nhìn cách nó lao về phía cậu, tôi lại cảm nhận được kiểu thù hằn sâu sắc gì đó. Akira, cậu đã làm gì con đó vậy? Có làm gì xấu với nó không? Đây chỉ là trực giác phụ nữ thôi nhưng… Cậu có cướp người yêu của nó à?”

[Đùa gì thế! Tôi gặp nó lần đầu đấy nhé?! Với lại tôi cũng chẳng có quen biết con quái vật nào cả!!]

Akira hét lên đáp lại trò đùa của Nelia. Nelia chỉ cười trước phản ứng đó rồi kết thúc cuộc gọi.

Ý thức của con quái vật khổng lồ đang rối loạn. Hệ thống yêu cầu nó ưu tiên xử lý bộ giáp đen, nhưng lòng thù hận khiến nó đặt Akira lên hàng đầu. Để không bị ý thức của mình bị hệ thống nuốt chửng, Tiol đã bám theo sự thù hận đó.

Con quái vật khổng lồ phớt lờ Nelia và lao thẳng về phía Akira. Mọi ý định của nó đều dồn vào tấn công, nó bỏ qua phòng thủ và dồn toàn bộ năng lượng vào lưỡi kiếm ánh sáng. Cơ quan tạo đạn của nó đốt cháy phần năng lượng cuối cùng để sản xuất đạn. Nhờ đó, độ bền của giáp trường lực bị giảm mạnh.

Nelia không bỏ lỡ cơ hội đó, cô vung cả hai lưỡi kiếm liên tục tấn công dồn dập. Cuối cùng, cô phá vỡ được giáp trường lực và gây tổn hại đến lớp giáp thật của con quái vật. Hơn nữa, cô nhắm vào việc làm chậm và ngăn nó tấn công.

Akira tiếp tục chạy hết tốc lực. Cậu lao qua biển đổ nát dưới chân, dùng toàn bộ sức mạnh của bộ giáp tăng cường, ép cơ thể đến giới hạn. Tốc độ của cậu cực nhanh đối với một người chỉ có hai chân thay vì bánh xe.

Con quái vật vừa chạy vừa bắn, nhưng việc ngắm bắn của nó bị Nelia làm gián đoạn nghiêm trọng. Dù không thể bắn liên tục, mỗi đầu đạn của nó vẫn đủ mạnh để bù đắp cho sai lệch đó. Nó tiếp tục thổi tung đống đổ nát lên không trung. Mỗi lần nhìn thấy cảnh đó, Akira không khỏi toát mồ hôi lạnh.

[Alpha! Với cái kiểu ngắm đó thì nó không trúng tôi đâu đúng không?! Vẫn ổn mà đúng không?!]

[Chúng ta không còn cách nào ngoài việc trông cậy vào cô gái kia tiếp tục làm lệch hướng ngắm của nó. Thành thật mà nói, nếu cô ấy phá hủy được cả khẩu pháo thì tốt, nhưng với lớp giáp trường lực bảo vệ nó, tôi nghĩ điều đó là không thể.]

[Liệu cô ta ổn chứ?]

[Nó đang dồn toàn bộ sự chú ý vào cậu, dù tôi vẫn chưa rõ lý do. Nhưng nếu sự chú ý của nó lại bị phân tán, thì sẽ rất nguy hiểm. Vậy nên, làm lại lần nữa nhé, Akira.]

[…Rõ!!]

Akira vừa di chuyển vừa tận dụng tối đa đống đổ nát để che chắn. Nhưng đột nhiên, cậu nhảy bật ra khỏi chỗ ẩn nấp, nhanh chóng giương khẩu súng trường đa năng SSB. Cậu dậm mạnh chân lên một khối tàn tích lớn, đủ để làm nứt vỡ nó, rồi ghì chặt chân xuống đó và xả sạch băng đạn trong thời gian ngắn.

Lực giật từ loạt bắn đó đẩy cơ thể Akira đến giới hạn. Lực giật truyền xuống khối tàn tích lớn dưới chân cậu, cuối cùng khiến nó vỡ ra.

Do khoảng cách và tốc độ, đạn gần như ngay lập tức chạm tới khuôn mặt con quái vật. Những viên đạn đầu tiên chạm gần như cùng lúc bị phân tán trong ánh sáng chói lòa, nhưng các viên tiếp theo đã xuyên thủng lớp giáp trường lực vốn đã suy yếu sau lần xả năng lượng đó, khiến con quái vật khổng lồ mất thăng bằng.

Đúng lúc khẩu SSB của Akira đẩy ra băng đạn rỗng, ánh sáng chói cuối cùng cũng tắt dần, để lộ con quái vật cùng một phần cơ thể của nó đang vỡ vụn.

Loạt bắn lần này gây sát thương lớn hơn lần trước. Akira nghĩ vậy và mỉm cười, nhưng trước khi kịp thể hiện niềm vui, con quái vật đã gầm lên và khuôn mặt nó co giật.

Con quái vật khổng lồ lại quay về phía Akira và lao thẳng tới cậu. Chuyển động mạnh khi nó chạy khiến cơ thể vốn đã nứt vỡ của nó càng vỡ nhanh hơn. Lớp giáp rơi xuống từng mảng, để lộ phần bên trong—một hỗn hợp giữa thịt và máy móc, lông và vảy, da và kim loại, như thể một con người đang cố ngụy trang thành quái vật.

Akira không lãng phí một giây nào, lập tức quay người bỏ chạy.

[Không biết có phải tôi tưởng tượng không, nhưng hình như nó đang chạy nhanh hơn lúc nãy!?]

[Nó đã bỏ bớt phần lớn lớp giáp nặng, nên giờ nhẹ hơn. Chạy nhanh hơn đi nếu không nó sẽ bắt kịp. Và nạp lại băng đạn cùng gói năng lượng cho súng.]

[Nhiều việc quá mà thời gian thì ít.]

Akira chạy hết tốc lực trong khi hoàn tất việc nạp lại súng SSB. Ngay khi xong, cậu quay lại và bắn thêm một loạt nữa. Lần này, do đối thủ gần hơn và mục tiêu lớn hơn, tất cả đạn đều trúng. Chúng xuyên qua lớp ngoài, làm bắn tung máu và các mảnh kim loại lên không trung.

Nhưng vẫn chưa kết thúc, thậm chí còn chưa đủ để chặn con quái vật. Do lớp thịt cứng cáp, sát thương gây ra không nhiều. Hơn nữa, Alpha còn cố tình giảm tốc độ bắn.

[Tại sao lại giảm tốc độ nhiều như vậy? Tôi vẫn còn khá nhiều đạn mà?!]

[Đạn thì còn. Nhưng gói năng lượng thì không. Bắn tốc độ cao tạo ra lực giật lớn, đồng thời tiêu hao nhiều năng lượng hơn. Hơn nữa, cũng không phải là nó triệt tiêu hoàn toàn lực giật. Khẩu súng của cậu cũng đang đến giới hạn. Cậu chỉ còn đủ gói năng lượng cho một loạt bắn tốc độ cao nữa thôi. Sau đó, cậu sẽ hết năng lượng và cả khẩu súng cũng sẽ hỏng. Vì vậy, cậu phải để dành cho cơ hội chắc chắn có thể tiêu diệt nó. Thật đáng tiếc là chúng ta đã mất phần lớn gói năng lượng cùng với chiếc xe tải.]

[Chết tiệt!!!]

Không chỉ khẩu súng, bộ giáp tăng cường của Akira cũng cần gói năng lượng để hoạt động, nghĩa là cậu cũng đang chạm tới giới hạn.

Nelia vẫn tiếp tục truy đuổi và chém con quái vật. Giờ đây khi nó không còn giáp trường lực, chỉ còn lớp giáp kim loại bảo vệ, lưỡi kiếm của cô dễ dàng chém xuyên qua thịt, mở ra những vết thương chảy máu màu xanh phát sáng. Nhưng những vết thương đó lập tức khép lại như thể nó đang dùng một loại thuốc hồi phục cực mạnh. Vì vậy, con quái vật gần như không hề bị ảnh hưởng bởi các đòn chém của Nelia.

Tuy vậy, khả năng tái tạo cũng có giới hạn. Mỗi lần hồi phục đều tiêu tốn năng lượng, nên đòn tấn công của Nelia không hoàn toàn vô ích. Dù hiểu điều đó, cô vẫn cảm thấy bị áp đảo bởi sức sống đáng kinh ngạc của con quái vật.

Sau khi nhận ra con quái vật không hề chậm lại dù bị chém liên tục, Nelia quyết định đổi mục tiêu sang khẩu pháo của nó. Cô tập trung tấn công khẩu pháo lớn ở cánh tay trái cùng với cơ chế nạp đạn quấn quanh thân như một dây đai. Cuối cùng, cô đã chặt đứt được “dây đai” đó.

Nelia nghĩ rằng như vậy ít nhất nó sẽ ngừng bắn vào Akira, nên chuyển lại tấn công vào chân nó. Nhưng cô đã nhầm. Con quái vật lập tức vứt bỏ băng đạn khổng lồ trên lưng và khẩu pháo ở tay trái; giờ đây nhẹ hơn nữa, nó chạy nhanh hơn và nhanh chóng thoát khỏi lưỡi kiếm của Nelia.

Nelia lao theo và cố chém lần nữa, nhưng lại hụt. Bộ giáp của cô đã chậm đi đáng kể sau trận chiến kéo dài, nên không còn bắt kịp được nó nữa.

Nelia tự nguyền rủa quyết định của mình, hối hận vì không ưu tiên chân nó ngay từ đầu, trong khi tiếp tục truy đuổi.

Việc ngừng bắn chỉ là khoảng lặng ngắn ngủi, vì con quái vật giờ đang lao nhanh hơn về phía Akira. Akira cau mày khi hiểu rằng lần này nó chắc chắn sẽ bắt kịp, và việc ẩn nấp giờ là vô nghĩa. Nếu con quái vật vung lưỡi kiếm ánh sáng quét sạch mọi nơi cậu có thể ẩn, dù không trúng trực tiếp, chỉ cần lực xung kích cũng đủ thổi bay cậu cùng đống đổ nát—và chắc chắn sẽ giết chết cậu.

Akira dừng lại và chậm rãi quay người. Cậu khóa ánh nhìn với con quái vật đang lao tới, thở dài như thể đã chấp nhận tất cả. Sau đó, cậu hít sâu một hơi dài để củng cố quyết tâm.

Alpha đứng cạnh Akira và mỉm cười.

[Để xác nhận lại, cậu không phải đang chuẩn bị chết đấy chứ?]

[Chuyện ngu xuẩn như vậy thì không cần phải quyết tâm.]

[Vậy thì tốt. Chuẩn bị đi trước khi nó bắt kịp.]

[Tôi biết.]

Akira bình tĩnh lại cho trận chiến cuối cùng và bắt đầu chuẩn bị. Cậu nạp băng đạn mới thay cho băng còn dang dở, đồng thời lắp gói năng lượng mới cho bộ giáp và khẩu SSB. Đó là toàn bộ lượng dự trữ còn lại.

Akira siết chặt khẩu SSB, đảm bảo mình đang đứng trên bề mặt chắc chắn, rồi hạ thấp người như chuẩn bị bật nhảy. Cậu hít sâu, đồng thời tối đa hóa khả năng nén nhận thức thời gian, khiến khung cảnh xung quanh bắt đầu chậm lại như chuyển động chậm.

[Alpha, đếm ngược cho tôi.]

[Rõ… 5… 4… 3…]

Trong thế giới chuyển động chậm đó, con quái vật khổng lồ rút ngắn khoảng cách và giơ lưỡi kiếm khổng lồ lên. Nó dồn toàn bộ thù hận, oán niệm và năng lượng vào lưỡi kiếm, khiến nó dài hơn và sáng hơn.

[…2… 1…]

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, nó vung lưỡi kiếm ánh sáng khổng lồ xuống Akira.

[Zero!!]

Cùng lúc đó, Akira lao về phía con quái vật như một viên đạn.

Cú nhảy đó tiêu hao toàn bộ gói năng lượng trong bộ giáp tăng cường của Akira, đẩy công suất vượt xa giới hạn an toàn. Nền tảng dưới chân cậu vỡ vụn chỉ vì lực giật, trong khi đôi chân cậu chỉ vừa đủ chịu được nhờ bộ giáp.

Lưỡi kiếm ánh sáng giáng xuống với tốc độ khủng khiếp, nhưng Akira—người lao thẳng vào nó—còn nhanh hơn. Cậu cảm nhận được sức nóng khủng khiếp khi lướt qua lưỡi kiếm. Nhiệt độ đủ để nung chảy đống đổ nát đã thiêu cháy lớp áo bảo hộ của cậu trước khi cậu đáp xuống khuôn mặt con quái vật.

Lưỡi kiếm ánh sáng đập xuống đất, hất tung toàn bộ đống đổ nát lên không trung phía sau Akira, trong khi cậu chĩa thẳng khẩu SSB vào mặt con quái vật.

[Chết đi!!]

Vì Akira hét lên dưới trạng thái nén nhận thức thời gian, không ai có thể nghe được. Nhưng cơn mưa đạn dồn dập mà cậu bắn ra trong khoảnh khắc đó—bỏ qua lực giật và áp lực lên cả súng lẫn cơ thể—đã truyền tải rất rõ ý định của cậu.

Dù cái đầu có khả năng tái tạo, cơn bão đạn vẫn đủ nhiều và đủ mạnh để nghiền nát khả năng đó. Chỉ trong tích tắc, đầu con quái vật bị xé toạc.

Ngay sau đó, Akira ngất đi. Loạt bắn cuối cùng đã đẩy cậu vượt quá giới hạn, khiến ý thức hoàn toàn bị đánh gục. Khi mất ý thức và điểm tựa, trọng lực kéo cơ thể cậu rơi xuống. Nhưng cậu không rơi thẳng xuống đất. Nelia—người đang truy đuổi con quái vật—đã kịp bắt lấy cậu. Không lâu sau đó, con quái vật mất đầu cũng đổ sập xuống đất với một tiếng ầm lớn.

Nelia rời khỏi bộ giáp tăng cường. Cô bước đến chỗ Akira, vẫn đang nằm trên tay kẹp của bộ giáp, đặt tay lên má cậu và mỉm cười đầy mê hoặc.

“…Ừm, giờ nên làm gì với cậu đây?”

Dù câu nói đó ẩn chứa nhiều ý nghĩa, Nelia không mất nhiều thời gian để đưa ra quyết định, nụ cười của cô thoáng vẻ tiếc nuối.

“Thôi thì, hôm nay chúng ta là đồng minh mà, đúng không?”

Nelia nhẹ nhàng bế cậu lên rồi quay lại bộ giáp với Akira trong tay. Sau đó, cô hướng về căn cứ tiền phương.


******* 

Trans & Edit: promote


****** 

Không có nhận xét nào: