Chương 224: Sinh mạng và bổn phận - Rebuild World

Cập nhật bản dịch tiếng Việt web novel Rebuild World nhanh nhất, chính xác nhất. Nơi giao lưu và thảo luận về tác phẩm Rebuild World

Tổng số lượt truy cập trang

Thứ Tư, 22 tháng 4, 2026

Chương 224: Sinh mạng và bổn phận

Dù đã mất một cánh tay, Akira vẫn vung kiếm bằng toàn bộ sức lực của mình. Nhưng ngay cả vậy, đối với Tsubaki thì đòn đó chẳng đáng là gì, bởi cô đã chặn nó lại không tốn chút công sức nào.

Akira vô cùng bối rối. Dù sao thì Tsubaki vừa mới đột ngột xuất hiện như từ trong không khí bước ra. Còn có cả nỗi sợ hãi trước việc cô dễ dàng chặn được lưỡi kiếm của cậu, sự nghi ngờ về lý do cô có mặt ở đây, và cả chuyện rốt cuộc cậu đã tấn công một người có liên hệ với Alpha.

Trái ngược với sự hỗn loạn của Akira, Tsubaki chỉ dịu dàng mỉm cười với cậu.

“Đừng lo, tôi không có ý định chiến đấu với cậu. Nên làm ơn tra kiếm lại đi.”

Akira không thể làm thế ngay, bởi cậu vẫn đang ở giữa một trận chiến. Cậu chợt nhớ đến Airi và những cô gái khác, vội vàng đảo mắt nhìn quanh để kiểm tra tình hình của họ. Và chính lúc đó cậu mới sững sờ.

Ngoài cậu ra, tất cả đều đã bất tỉnh.

Sự bối rối của Akira càng sâu hơn khi cậu quay lại nhìn Tsubaki. Những suy đoán của cậu chỉ làm nảy sinh thêm câu hỏi chứ không mang đến câu trả lời nào.

“…Tại sao cô lại cứu tôi?”

“Tôi có làm gì đâu.”

“Vậy tại sao bọn họ lại bất tỉnh?”

“Có lẽ vì kết nối mạng cục bộ của họ đột ngột bị cắt, thứ đã tạo ra gánh nặng cực lớn lên họ. Họ đã phụ thuộc quá nhiều vào nút đầu trong việc xử lý dữ liệu. Khi mất đi nút đầu, một lượng dữ liệu rất lớn sẽ tràn về các nút cá nhân của họ. Tôi đoán là họ không chịu nổi luồng dữ liệu đó nên ngất đi.”

Câu trả lời đó chỉ khiến Akira càng thêm mơ hồ, vì cậu hoàn toàn không hiểu cô đang nói cái gì. Dù vậy, Tsubaki vẫn mỉm cười rồi tiếp tục.

“Không phải tôi làm, và đó mới là phần quan trọng nhất.”

Tsubaki buông lưỡi kiếm của cậu ra. Akira vẫn không hiểu rốt cuộc chuyện quái gì đang xảy ra, nhưng cậu cũng tra kiếm lại vào vỏ. Nếu Tsubaki không có ý định chiến đấu với cậu, thì đó cũng là chuyện tốt đối với cậu. Dù sao thì ngay từ đầu cậu cũng chẳng có chút hy vọng chiến thắng nào trước cô. Ít nhất thì cậu cũng hiểu được từng đó.

“…Vậy thì, cô cần gì ở tôi?”

“Chỉ là một cuộc trò chuyện nhỏ, nếu cậu không phiền.”

Akira nghĩ rằng nói chuyện với Tsubaki trong lúc Alpha không có ở đây có thể là một ý tưởng tồi. Nhưng đồng thời, cậu cũng nghĩ rằng để Tsubaki biết mình đã mất liên lạc với Alpha cũng là một ý tưởng tệ không kém. Vì thế cậu cố tình siết chặt nét mặt, trả lời một cách mơ hồ.

“Xin lỗi, nhưng lúc này tôi đang bận. Cô có thể để chuyện đó lại sau được không? Ý tôi là... cô cũng thấy đấy, khu vực này đang loạn cả lên vì giao chiến mà…”

“Nếu vậy, tôi có thể bảo đảm an toàn cho cậu trong lúc cậu nói chuyện với tôi. Thế thì sao?”

“…Ờm... tôi thì gần như sắp ngất đến nơi rồi. Tôi không nghĩ mình có thể nói chuyện lâu được…”

“Đừng lo, cậu có thể dùng cái này để hỗ trợ.”

Tsubaki đưa cho Akira một viên nang.

“Đây là?”

“Một loại thuốc nào đó.”

Akira không khỏi nhíu mày.

“…Một loại nào đó? Nghĩa là nó không hẳn là thuốc?”

“Còn tùy vào định nghĩa của cậu. Ví dụ nhé, giả sử có một phương pháp điều trị có thể tái tạo hoàn toàn một cánh tay giả sinh học, với hiệu quả được gói trong hình thức của một viên thuốc, áp dụng cho người bình thường có cơ thể sinh học. Cậu vẫn sẽ gọi nó là thuốc chứ? Tôi bảo đảm nó không có tác dụng phụ xấu nào đâu. À, mà đó chỉ là ví dụ thôi, viên này sẽ không khiến cậu mọc lại cánh tay đã mất, xin lỗi nhé.”

Akira do dự, nhưng rồi vẫn quyết định nhận lấy viên nang ấy và nuốt xuống. Thuốc men là thứ không thể thiếu, đặc biệt là khi cậu đã ở trong tình trạng tệ hại như thế này. Vì vậy cậu không thể từ chối chỉ vì đó là một viên thuốc đáng ngờ.

Ngay khoảnh khắc Akira nuốt viên nang xuống, cậu lập tức cảm nhận được tác dụng của nó. Cơn đau nhói trong đầu nhanh chóng rút đi, cùng với cơn đau trên khắp cơ thể. Nó cũng giúp cậu hồi phục đáng kể khỏi trạng thái kiệt sức. Loại thuốc đó lại một lần nữa cho thấy hiệu quả kinh khủng như mọi khi. Dù cảm thấy chuyện này rất kỳ lạ, Akira vẫn gác câu hỏi đó sang một bên, nghĩ rằng có lẽ đối với thuốc của Cựu Thế Giới thì chuyện này là bình thường.

“Nơi này hơi bẩn để có một cuộc trò chuyện thân thiện, chúng ta đổi chỗ nhé?”

Tsubaki hoàn toàn phớt lờ cảnh tượng thảm khốc trên sàn rồi thong thả bước đi. Akira liếc nhìn những cô gái đang bất tỉnh, nghĩ rằng có lẽ tốt hơn hết là nên kết liễu họ ngay lúc còn cơ hội. Nhưng vì có vẻ Tsubaki sẽ không đứng chờ cậu làm việc đó, nên cậu đành bỏ qua, mang theo vẻ mặt đầy mâu thuẫn mà đi theo cô.

Sau khi Akira và Tsubaki rời khỏi đó, một kẻ khác xuất hiện trong căn phòng.

Kẻ đó tiến tới chỗ phần còn sót lại của Katsuya. Mỗi bước hắn tiến lên lại để lại dấu chân trên vũng máu. Hình ảnh phủ trên những dấu chân đó bị méo đi, để lộ một cyborg khoác áo đen. Tên cyborg ấy vừa mới tắt chế độ ngụy trang quang học.

Đó là một gã đàn ông có cái đầu hoàn toàn bằng kim loại. Hắn nhìn thi thể Katsuya rồi khẽ thở dài.

“Xem ra ngay cả hệ thống duy trì sự sống khẩn cấp cũng không cứu được cậu ta. Có lẽ là muộn rồi, nhưng thôi, cứ dọn dẹp chỗ này đã. Trong trường hợp xấu nhất, ít ra nó vẫn có thể trở thành vật liệu tốt để sử dụng.”

Gã đàn ông rút kiếm ra, rồi chém ngang Katsuya, kẻ vốn đã bị chẻ làm đôi, thành bốn mảnh khác nhau.

Tsubaki dẫn Akira lên mái tòa nhà. Ở đó, cô nhìn xuống khung cảnh xung quanh tòa nhà rồi cất giọng hơi đau đớn.

“Khung cảnh thật thảm hại, cậu không thấy vậy sao? Khi không có AI quản lý, hoặc khi một AI đã quyết định từ bỏ khu vực của mình, thì phần lớn những nơi như thế này đều kết thúc trong tình trạng như vậy. Thật đáng buồn. Cậu vẫn còn nhớ khu vực do tôi quản lý chứ? So với nơi này thì nó chẳng khác gì thiên đường, đúng không? Đó là vì tôi vẫn luôn trung thành thực hiện bổn phận của mình.”

“À... phải, tôi hiểu rồi.”

Akira là một Hunter. Nói thẳng ra, cậu thuộc về phía những kẻ đã góp phần khiến đống tàn tích này biến thành trạng thái khủng khiếp như hiện tại. Thành ra cậu diễn giải lời của Tsubaki như một cách mỉa mai vòng vo để trách móc mình. Sự gượng gạo khiến cậu chỉ có thể đáp lại bằng một câu cũng gượng gạo không kém.

“Vậy thì... cô muốn nói chuyện gì…?”

Akira cố lái cuộc nói chuyện vào chủ đề chính để thoát khỏi bầu không khí khó xử. Tsubaki chỉ mỉm cười nhìn cậu, còn Akira thì siết cứng mặt rồi nhìn lại cô, cố chống lại thôi thúc muốn dời mắt đi chỗ khác.

“Nói thật với cậu nhé, tôi không nghĩ người sống sót lại là cậu. À, xin đừng hiểu lầm. Tôi đánh giá cậu rất cao. Dù vậy, nếu cậu nói rằng tôi cũng không thật sự quan tâm ai là người sống sót thì tôi cũng không thể phủ nhận. Nhưng cậu nên nhớ rằng tôi không hề làm gì để kết quả cuối cùng trùng với dự đoán ban đầu của tôi.”

“L-là vậy sao?”

“Đúng vậy.”

Mặc dù nếu sau này Akira nhớ lại cuộc đối thoại này, rất có thể sẽ có vô số câu hỏi nảy sinh từ câu nói đó, nhưng lúc này cậu không có đủ chỗ trống trong đầu để nghĩ đến chúng. Và bởi vì cậu không hỏi gì thêm, Tsubaki cũng không giải thích thêm gì nữa.

“…Vậy thì, vào chủ đề chính nhé. Tôi đến gặp cậu với một lời đề nghị.”

“Một lời đề nghị?”

“Đúng vậy. Như tôi đã nói trước đây, làm một AI quản lý không phải chuyện dễ dàng. Cho nên tôi muốn cậu giúp tôi làm chính xác chuyện đó. Dĩ nhiên, tôi dự định sẽ trả cho cậu bất kỳ thứ gì cậu muốn, miễn là vẫn nằm trong khả năng của tôi. Chỉ riêng đống rác trong khu vực của tôi thôi cũng có thể bán được một số tiền lớn ở bên ngoài. Nếu cậu muốn, tôi cũng có thể cho cậu những thứ khác. Tôi còn có thể trả bằng một hình thức khác nữa, ví dụ như quyền được sống trong khu vực của tôi. Nếu có thể, tôi muốn đi vào chi tiết ngay bây giờ, như vậy có được không?”

“Khoan đã nào!”

“Được thôi. Xin hãy bình tĩnh lại và hỏi tôi bất cứ điều gì cậu muốn. Nếu là thứ tôi có thể trả lời, tôi sẽ rất sẵn lòng trả lời cho cậu. Tôi hứa tôi sẽ không nói dối. Cho nên bình tĩnh lại đi, rồi suy nghĩ cẩn thận xem cậu có thể nhận được gì từ vụ giao dịch này.”

Akira trông vô cùng rối loạn. Cậu bị nhấn chìm bởi hàng loạt câu hỏi đột ngột bật ra trong đầu. Trong khi đó Tsubaki chỉ bình thản và tao nhã đứng bên cạnh cậu, càng khiến vẻ mặt hỗn loạn của cậu nổi bật hơn.

Akira cố gom lại sự tập trung, tự nhắc bản thân phải bình tĩnh. Cậu hít sâu liên tục. Mỗi lần tâm trí định lao theo một trong những câu hỏi vừa bật ra, cậu lại lắc đầu để kéo nó trở về. Cậu làm như vậy đồng thời điều hòa hơi thở của mình. Nhờ thế, cuối cùng cậu cũng ép bản thân bình tĩnh lại được.

Akira thở ra một hơi thật dài lần cuối.

Và với thế, cậu đã hoàn toàn trở lại là chính mình như thường lệ.

Sau khi dùng cái đầu bình tĩnh để cân nhắc các lựa chọn, Akira đưa ra câu trả lời.

“Xin lỗi, nhưng tôi phải từ chối.”

Tsubaki nhướng mày.

“Tôi có thể hỏi lý do không?”

“Thì như tôi đã nói trước đó, hiện giờ tôi đang làm nhiệm vụ do Alpha giao, nên nếu nhận lời đề nghị của cô thì trước tiên tôi cũng phải để Alpha xem qua đã. Mà thật ra, lúc này tôi hoàn toàn không thể kết nối với Alpha được. Nên việc cô đưa cho tôi lời đề nghị đó ngay lúc này thật sự khá rắc rối, cô hiểu chứ…”

“Tôi biết rõ là cậu không thể kết nối với Alpha. Chính vì vậy tôi mới tiếp cận cậu với lời đề nghị này ngay lúc này, để cô ấy không thể xen vào.”

“Như tôi đã nói, tôi vẫn hy vọng cô sẽ thông qua Alpha trước…”

“Tôi đã nói là tôi sẽ trả lời mọi câu hỏi của cậu miễn là tôi có thể trả lời, và tôi cũng đã hứa sẽ không nói dối. Điều đó bao gồm cả các câu hỏi về cô ấy đấy. Dù sao thì đây cũng là điều quan trọng để bảo đảm cuộc thương lượng diễn ra suôn sẻ. Lúc này, cậu có thể hỏi tôi bất cứ điều gì mà không bị cô ấy cản trở trong việc biết được câu trả lời. Chẳng phải đây cũng là một cơ hội tốt cho cậu sao? Đừng lo. Có lẽ cậu đang lo rằng cô ấy sẽ biết về cuộc trò chuyện này, nhưng tôi có thể bảo đảm với cậu rằng chuyện đó sẽ không xảy ra.”

Tsubaki nói vậy rồi dịu dàng mỉm cười với Akira.

Nhưng trái ngược với nụ cười đó, Akira nhận ra một điều đáng ngờ.

“Vậy thì, cho tôi hỏi tại sao cô có thể nói điều đó với độ chắc chắn một trăm phần trăm?”

“Bởi vì cô ấy sẽ không bao giờ có thể xuyên qua được lớp gây nhiễu hiện tại.”

“Nhỡ giữa lúc chúng ta đang nói chuyện, tình trạng gây nhiễu biến mất thì sao?”

“Điều đó sẽ không xảy ra.”

“Tại sao?”

“Bởi vì tôi chính là nguồn phát ra sự gây nhiễu đó.”

Ánh mắt Akira trở nên sắc lạnh, trong khi Tsubaki vẫn giữ nguyên nụ cười dịu dàng.

“…Tôi chắc là cô làm vậy có lý do của mình, nhưng cô có thể tắt nó đi được rồi chứ?”

“Rất tiếc, tôi phải từ chối.”

Biểu cảm của Akira trở nên nghiêm nghị hơn. Nhưng ngoài vậy ra, cậu cũng chẳng thể làm gì hơn.

“Đã khá lâu rồi kể từ lúc cậu không còn ở dưới sự quan sát của cô ấy, đúng chứ? Vì thế tôi khuyên cậu nên tận dụng cơ hội này thật tốt.”

“Vâng, chắc chắn rồi, và đây là cái giá tôi phải trả cho chuyện đó. APC của tôi mất rồi, xe máy cũng mất rồi, cả hai khẩu súng trường đều hỏng, giờ tôi còn lại đúng một cánh tay. Tôi chịu quá đủ rồi.”

“Không cần lo, hiện tại tôi bảo đảm an toàn cho cậu.”

Akira thở dài rồi dùng tay còn lại vuốt tóc. Cậu im lặng để nghĩ cách thoát khỏi tình thế này, nhưng trong đầu không nảy ra được phương án nào.

“…Ít nhất thì để tôi hỏi điều này. Không phải là nếu tôi từ chối lời đề nghị của cô thì cô sẽ giết tôi đấy chứ?”

“Tất nhiên là không. Tôi chỉ đơn giản để cậu lại đây thôi. Dù cho nếu cậu cho rằng như vậy cũng chẳng khác gì việc tôi bỏ mặc cậu ở đây để chết thì tôi cũng sẽ không làm gì hơn thế. Nhưng nếu cậu chấp nhận lời đề nghị, thì ít nhất tôi sẽ hộ tống cậu quay về thành phố Kugamayama. Tôi thật sự xin lỗi, nhưng tôi cũng bị ràng buộc bởi những quy định rất nghiêm ngặt, nên không thể tùy tiện rời khỏi khu vực tôi phụ trách nếu không có lý do chính đáng. Mong cậu hiểu cho.”

“Ra vậy.”

Một lần nữa, Akira lại rơi vào bế tắc về việc mình nên làm gì tiếp theo.

Cậu vốn định dựa vào sự hỗ trợ của Alpha để quay về thành phố, nhưng để làm được vậy, cậu phải khiến Tsubaki tắt hệ thống gây nhiễu. Mà kể cả nếu cậu muốn kéo dài cuộc thương lượng vô thời hạn, cậu cũng chẳng có gì để trao đổi. Sẽ dễ dàng hơn nhiều nếu cậu cứ chấp nhận lời đề nghị đó, nhưng làm vậy thì mục đích liên lạc với Alpha ngay từ đầu sẽ trở nên vô nghĩa.

Thấy Akira không thể hạ quyết tâm, Tsubaki dịu dàng mỉm cười rồi gợi ý.

“Nếu cậu lo ngại rằng yêu cầu của tôi sẽ cản trở yêu cầu của cô ấy, cậu có thể yêu cầu tôi bảo đảm chuyện đó sẽ không xảy ra như một phần trong phần thưởng của mình, và tôi sẽ cố hết sức để đáp ứng.”

Akira hoàn toàn không ngờ tới điều đó.

Thấy phản ứng ấy, Tsubaki nghĩ rằng cuối cùng mình cũng khiến cậu dao động được, nên nụ cười của cô càng sâu hơn.

Nhưng sau một khoảng lặng ngắn, Akira lại nghiêm túc nói.

“Tôi xin nhắc lại, nhưng tôi không thể chấp nhận lời đề nghị của cô. Tôi không có ý định từ bỏ yêu cầu của Alpha. Nói thế không có nghĩa là nếu đó là một yêu cầu đã thông qua Alpha thì tôi không cân nhắc. Nhưng tôi xin lỗi, tôi không có ý định thay đổi suy nghĩ về phần đó.”

Tsubaki ngạc nhiên nhướng mày.

“Xin thứ lỗi cho tôi khi phải nói điều này, nhưng cậu chẳng biết gì về cô ấy cả. Đối với cậu, cô ấy chỉ đơn thuần là một sự tồn tại tự xưng là Alpha. Nếu cậu sợ hãi cô ấy vì sức mạnh đó cùng nguồn gốc không rõ ràng, cậu có thể hỏi tôi về cô ấy. Tôi sẽ trả lời nhiều nhất trong khả năng. Con người vốn dĩ sợ hãi những gì mình không biết, và cách chữa trị điều đó là tri thức. Vậy thì, cậu có điều gì muốn biết không?”

“…Về Alpha à? Thành thật mà nói, đúng là tôi muốn biết. Nhưng tôi không tự tin là mình có thể cư xử như thể không biết gì ngay cả khi đã biết rồi, nên tôi cảm ơn lời đề nghị của cô, nhưng tôi phải từ chối.”

Tsubaki nghiêng đầu.

“Tôi không hiểu cậu. Tôi không thấy có lý do gì khiến cậu lại ưu tiên yêu cầu của cô ấy đến mức hoàn toàn từ chối lời đề nghị của tôi.”

“Đó là một kiểu tự trọng đối với tôi. Tôi cũng không có ý muốn để cô hiểu điều đó, nên cô không cần phải nghĩ sâu thêm làm gì.”

“Nếu cậu không phiền, tôi có thể xin cậu giải thích thêm không?”

“Tôi nợ Alpha một món nợ rất lớn. Vì vậy tôi muốn ưu tiên yêu cầu của cô ấy để trả món nợ đó. Chỉ vậy thôi… Mà nói thật thì tôi cũng không nghĩ nó đang đứng đầu danh sách ưu tiên của mình đâu, và Alpha cũng hay phàn nàn về chuyện đó. Nhưng mà, phần đó không đơn giản như thế.”

Akira cười gượng, rồi cố tình kết thúc bằng một câu trả lời mơ hồ. Nhưng Tsubaki không dùng sự nhã nhặn mềm mỏng để đáp lại cử chỉ lịch sự đó. Trái lại, cô nghiêm túc hỏi tiếp.

“Nợ à? Nó thực sự quan trọng với cậu đến vậy sao? Cô ấy làm tất cả những chuyện đó cũng chỉ vì lợi ích và mục tiêu của chính mình. Món nợ đó chẳng qua chỉ là sản phẩm phụ trong quá trình sử dụng cậu mà thôi. Nói thật nhé, chẳng phải cũng có những lúc cậu phải chịu thêm phiền toái chỉ vì cô ấy sao?”

“Ừ, tất nhiên là có. Mấy con weapon dog mà tôi chạm trán sau khi gặp cô ấy ấy, tôi dám cá con đó xuất hiện ở đó là vì chính Alpha đã dẫn nó tới chỗ tôi. Dù sao thì có vẻ một số quái vật có thể nhìn thấy cô ấy. Tôi cá là cô ấy làm vậy để xác nhận xem liệu tôi có thật sự làm theo chỉ dẫn của cô ấy hay không. Seranthal cũng thế. Lúc Alpha đột ngột rời đi không hề dễ chịu chút nào, nhưng tôi đoán cô ấy làm vậy để xác nhận xem liệu tôi có thể tự mình đối mặt với tình cảnh đó hay không, đồng thời cho tôi biết sẽ khó khăn thế nào nếu không có sự hỗ trợ của cô ấy. Tôi chắc là cô ấy chỉ biến mất vài giây thôi rồi sau đó trốn khỏi tôi trong vài phút tiếp theo. Dù sao thì cô ấy cũng trở lại ngay sau khi tôi vượt qua tình huống đó. Hoàn toàn khác so với bây giờ.”

“Vậy tại sao?”

“Ngay cả nếu những gì cô ấy làm khiến bọn tôi có phần huề nhau đi nữa, thì tôi vẫn cảm thấy món nợ của tôi với cô ấy lớn hơn. Như tôi đã nói, tôi nợ cô ấy một món nợ rất lớn mà tôi phải trả.”

Có vẻ Tsubaki vẫn chưa thật sự hài lòng với câu trả lời đó. Nhận ra điều ấy, Akira cười gượng rồi tiếp tục.

“Trước khi gặp Alpha, tôi chỉ là một thằng nhóc khu ổ chuột chẳng ra gì. Sau đó tôi đến tàn tích với hy vọng có thể thay đổi cuộc đời bằng nghề Hunter. Đương nhiên, chỉ cần chạm mặt quái vật là tôi sẽ chết. Khi đó giá trị của tôi chỉ đến thế thôi. Nhưng sau khi gặp Alpha và nhận được sự hỗ trợ của cô ấy, nhờ vậy mà tôi đã mạnh lên đến mức còn lọt vào mắt cô. Tôi đã trở nên mạnh mẽ, cô ấy đã cho tôi sức mạnh, món nợ tôi nợ cô ấy lớn đến vậy đấy. Có khi còn lớn hơn thế nữa, cô hiểu chứ? Ngay cả cô cũng chỉ đưa ra lời đề nghị cho tôi vì tôi đã mạnh đến mức này, đúng không? Tôi chắc là nếu là tôi của ngày xưa thì cô còn chẳng buồn đến gần để nói chuyện.”

“Tôi không phủ nhận điều đó. Nhưng sức mạnh ấy phần lớn là kết quả từ nỗ lực của chính cậu khi sinh tồn qua những khó khăn và chướng ngại mà cậu đã đối mặt. Dĩ nhiên cô ấy cũng có giúp, nhưng là vì điều đó có lợi cho cô ấy. Tôi không tin rằng cậu cần phải cảm thấy mắc nợ cô ấy đến thế.”

“Có thể cô nói đúng. Nhưng với tôi, sự hỗ trợ của cô ấy có ý nghĩa lớn đến như vậy đấy. Đó là thứ chính tôi đã trải qua, nên tôi không có ý muốn để người khác hiểu được nó.”

“Ngay cả khi nó liên quan đến tính mạng của cậu sao?”

“Nếu điều cô lo là chuyện đó, thì ngay từ đầu mạng sống của tôi đã luôn bị đem ra đánh cược rồi. Nếu ngày đó tôi không gặp Alpha, thì giờ tôi đã chết từ lâu. Không những tôi đã nhận được rất nhiều hỗ trợ từ cô ấy như khoản trả trước cho yêu cầu của cô ấy, mà bản thân tôi hiện giờ cũng còn xa mới đủ sức hoàn thành yêu cầu đó. Tôi chưa làm việc nhiều như đáng lẽ phải làm so với cái giá mình đã nhận. Nếu Alpha nói rằng tôi không cần trả lại thì đó lại là chuyện khác. Nhưng chừng nào cô ấy chưa nói thế, tôi không có ý định cứ thế bỏ mặc món nợ ấy. Chỉ có vậy thôi.”

Akira vừa nói như để tự xác nhận lại logic của chính mình, vừa mỉm cười nhẹ.

Tsubaki hơi sững lại. Nhưng có vẻ như cô đã hiểu được lập luận của cậu. Biểu cảm của cô dịu đi khi lên tiếng nhận xét.

“Cậu là một người rất có trách nhiệm.”

“Đối với một thằng nhóc khu ổ chuột không tiền không quyền, lòng trung thành và mạng sống là hai thứ duy nhất tôi có thể đem ra.”

“Chỉ vì cậu không có gì khác để cho không có nghĩa là nhiều người khác cũng làm được điều tương tự đâu. Dù vậy, lúc nào cũng sẽ có những kẻ ném bỏ cả hai thứ đó đi một cách vô nghĩa.”

Tsubaki đột nhiên trông có vẻ rất vui, và điều đó thể hiện rõ trong nụ cười của cô. Nhưng Akira lại cảm thấy sự thay đổi thái độ đột ngột ấy khá kỳ lạ.

“Rất tốt. Tôi sẽ không kéo dài cuộc thương lượng thêm nữa. Dù sao thì tôi cũng không có ý định khiến tâm trạng cậu xấu đi. Quả thật rất đáng tiếc, nhưng tôi sẽ rút lui.”

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Alpha đột nhiên xuất hiện bên cạnh Akira.

Tsubaki đã hủy bỏ hệ thống gây nhiễu.

[Akira! Cậu không sao chứ!?]

[Alpha?]

Akira giật mình vì sự xuất hiện đột ngột của cô, nhưng ánh mắt cậu lại chuyển sang Tsubaki thay vì Alpha, còn Tsubaki cũng đáp lại ánh mắt ấy bằng một nụ cười thân thiện. Tuy nhiên, Alpha thì không như vậy. Cô lập tức trừng mắt nhìn Tsubaki. Tsubaki cũng không phản ứng gì đặc biệt ngoài nụ cười dịu dàng quen thuộc. Khi Alpha và Tsubaki nhìn chằm chằm vào nhau, người duy nhất trở nên lúng túng lại là Akira.

“Vậy thì. Tôi xin phép rời đi trước. Akira-san, khi nào cậu đổi ý thì xin hãy nói cho tôi biết. Tôi sẽ chờ cậu.”

Tsubaki tao nhã xoay người một trăm tám mươi độ rồi định rời đi, nhưng đột nhiên dừng lại, quay đầu lại và nở với Akira một nụ cười có phần thất thường.

“À, phải rồi, tôi tin là tôi cũng đã từng nói điều này với cậu rồi. Vì cậu đã không chấp nhận lời đề nghị của tôi, nên tôi không có nghĩa vụ phải giúp cậu. Vậy nên tôi sẽ không giúp cậu với những chuyện mà tôi đã không nói ra, để cô ấy không cản trở cuộc thương lượng giữa chúng ta trong tương lai.”

Akira nghiêng đầu, vì cậu hoàn toàn không hiểu Tsubaki đang nói gì. Tsubaki vẫn mỉm cười với Akira khi cô tái kích hoạt ngụy trang rồi biến mất.

Ngay sau đó, cảnh vật xung quanh Akira đột nhiên vỡ tan.

Khung cảnh mà cậu nhìn thấy hóa ra chẳng qua chỉ là hình ảnh giả lập.

Rồi sau những mảnh hình ảnh vỡ vụn ấy, một bộ powered suit lộ ra phía sau.

Đó là Zalmo.

Akira và Zalmo đều sửng sốt như nhau. Sự kinh ngạc của Zalmo vang lên qua loa phát thanh của bộ powered suit.

“Akira!? Đúng là trùng hợp thật đấyyyyy!”

Radar mạnh mẽ của bộ powered suit không hề phát hiện ra tín hiệu nào, mà phía Akira cũng thế, cậu hoàn toàn không phát hiện được Zalmo. Đó là nhờ lớp ngụy trang cực mạnh mà Tsubaki đã dùng để bao bọc hắn.

Theo phản xạ, Akira lập tức nén cảm nhận thời gian của mình. Trong khoảng thời gian đó, cậu trao đổi với Alpha bằng thần giao cách cảm.

[Alpha! Cô có thể xử lý thứ đó trước mắt cho tôi không?]

Alpha, người đang đứng bên cạnh Akira, mỉm cười rồi bình thản nói.

[Đương nhiên, không vấn đề gì. Nhưng cả cơ thể lẫn trang bị của cậu đều đang ở trong tình trạng rất tệ, nên có lẽ cậu sẽ phải làm một việc hơi liều lĩnh một chút.]

[Một chút thôi nhé? Hôm nay tôi làm chuyện điên khùng quá đủ rồi.]

Akira cười gượng, rồi giao quyền kiểm soát bộ giáp tăng cường cho Alpha, cho phép cậu hoàn toàn lấy lại năng lực thể chất siêu việt của mình. Hơn nữa, cậu còn dồn toàn bộ phần năng lượng còn lại để đẩy công suất bộ giáp tăng cường vượt xa giới hạn an toàn. Nó gần như sát ngưỡng tự giết chính mình.

Rồi Akira lao thẳng tới như một bậc thầy để thu hẹp khoảng cách.

Bộ powered suit lập tức định mở rộng khoảng cách giữa hai bên trong khi cố bắn hạ Akira. Nhưng Akira quá nhanh. Qua camera của bộ suit, Zalmo đã có thể thấy cậu lao tới với lưỡi kiếm trong tay. Akira vung kiếm xuống khi Zalmo vẫn còn ngoài tầm vật lý của lưỡi kiếm.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, lưỡi kiếm không còn giữ được hình dạng nữa và bắt đầu tan rã. Nó biến thành bụi rồi bị gió cuốn đi. Nhờ sự hỗ trợ của Alpha, Akira đã có thể tung ra một nhát chém hoàn mỹ bằng chính lưỡi kiếm đó.

Ánh sáng kéo dài ra từ lưỡi kiếm chạm tới bộ powered suit, chẻ nó thành hai nửa. Lưỡi kiếm lướt qua bộ suit trơn tru đến mức như thể hoặc là lưỡi kiếm, hoặc là bộ suit, hoặc có lẽ cả hai, đều chỉ là ảo ảnh.

Bộ giới hạn của lưỡi kiếm đã bị Alpha viết lại. Khi tính năng an toàn bị vô hiệu hóa, thứ vũ khí ấy đòi hỏi phải được điều khiển với độ chính xác tuyệt đối để đổi lấy sức mạnh vượt mức. Chỉ cần sai lệch một chút thôi cũng sẽ phóng ra một làn sóng ánh sáng sắc bén đủ để giết chết chính người sử dụng. Với một vũ khí nguy hiểm như thế trong tay, Akira đã thực hiện một cú chém nhanh và mạnh. Alpha đã làm được điều đó bằng một lưỡi kiếm cực kỳ bất ổn cùng một bộ giáp tăng cường đã hư hỏng nặng.

Bộ powered suit của Zalmo bị chẻ làm đôi, mỗi nửa rơi phịch xuống đất. Do trọng lượng của nó, mặt đất rung lên, và Akira chỉ vừa đủ để giữ được thăng bằng.

[Mình đã phải khổ sở biết bao mới đánh nổi cái thứ đó. Thế mà có Alpha hỗ trợ thì kết thúc chỉ trong nháy mắt sao? Mình còn tưởng bản thân đã mạnh lên nhiều lắm rồi chứ… Xem ra mình vẫn còn cả một quãng đường dài phải đi…]

Akira tra phần chuôi kiếm không còn lưỡi trở lại vỏ. Sau đó cậu quay sang nhìn Alpha với vẻ cau có.

[Alpha, thế này thì tôi không còn vũ khí nào nữa. Chúng ta có ổn không?]

[Ừ, chắc là vậy.]

[Chắc là?]

Akira không khỏi lộ vẻ phức tạp trước câu trả lời mơ hồ đó. Alpha mím môi rồi nhận xét.

[Tôi chỉ vừa mới nối lại được liên kết với cậu thôi, nên vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ tình hình hiện tại. Vì vậy tôi không thể nói chắc được. Nếu cậu có gì bất mãn thì cứ gửi nó cho Tsubaki. Chính cô ta là người đứng sau vụ gây nhiễu.]

[Ừ, tôi cũng nghe cô ta nói vậy rồi.]

Alpha nhướng mày.

[Cậu biết à?]

[Cô ta nói cho tôi biết.]

[Ra vậy.]

Giống như Akira đáp lại một cách thờ ơ, Alpha cũng trả lời bằng giọng dửng dưng như thế.

Nhưng sâu trong lòng, cô lại dấy lên một sự nghi ngờ mạnh mẽ.

Như thường lệ, dù bên ngoài Alpha vẫn đang mỉm cười, bên trong cô vẫn vừa mỉm cười vừa tiêu hóa và tính toán thông tin. Vì vụ gây nhiễu, Akira đã mất kết nối với cô, và hẳn cậu đã phải trải qua rất nhiều chuyện điên rồ trong khoảng thời gian đó. Hơn nữa, cậu còn mất một cánh tay. Sẽ chẳng có gì lạ nếu cậu nhìn Tsubaki với thái độ thù địch. Nhưng Akira lại không có vẻ gì là mang ác cảm với cô ta. Nếu việc mất cánh tay là do chuyện gì đó xảy ra trong lúc họ mất liên lạc, thì Alpha cần phải biết rốt cuộc đã có chuyện gì diễn ra.

[Akira, sẽ thật tốt nếu cậu có thể kể cho tôi nghe chuyện gì đã xảy ra trong lúc chúng ta không kết nối.]

Akira thở ra một hơi thật dài, vẻ mặt đầy mệt mỏi chán nản.

[…Nhiều lắm, thật sự là rất nhiều chuyện đã xảy ra. Bây giờ tôi mệt rã rời rồi, để sau tôi kể.]

[Được thôi, vậy để sau nhé?]

Đột nhiên vang lên một tiếng động lớn như thể một vật kim loại vừa đổ xuống. Nó phát ra từ phía Zalmo, kẻ đang bò ra khỏi bộ powered suit. Cơ thể hắn cũng đã bị chém cùng với bộ powered suit. Hắn đã mất nửa người, nên chỉ với một tay và một chân còn lại, hắn rất khó để đứng dậy. Hắn chỉ có thể lê thân mình trên mặt đất, và tất nhiên Akira đã nhận ra điều đó.

Trên mặt Zalmo là một vẻ nghiêm nghị.

Nhưng trên mặt hắn không hề có lấy một mảnh sợ hãi nào.

Hắn nhìn Akira với sự kinh ngạc thay vì ác ý. Giống như đang nhìn một vật thể không rõ bản chất, cuối cùng hắn cũng nói thành lời câu hỏi trong lòng mình.

“Rốt cuộc mày là cái quái gì vậy?”

“Tao cũng có thể hỏi mày y như thế. Tao khá chắc là tao đã nghiền nát đầu mày rồi, vậy sao mày vẫn còn sống?”

“Tao là một với đại nghĩa. Tao chỉ chết khi đại nghĩa chết. Chừng nào đại nghĩa còn sống, tao sẽ không bao giờ chết.”

“Mày đang nói cái quái gì thế?”

Akira xoa đầu, cậu hoàn toàn không hiểu Zalmo đang nói cái gì. Nhưng cậu lập tức gạt chuyện đó sang một bên rồi tuyên bố.

“Vậy thì, cứ chết thêm một nghìn lần nữa đi!”

Akira chỉ nói vậy rồi giẫm nát Zalmo dưới chân. Để cho chắc ăn, cậu còn tiếp tục giẫm cho đến khi Zalmo không còn ra hình người nữa. Một phần trong Akira đang trút giận, và khuôn mặt cậu vặn vẹo vì phẫn nộ.

[Alpha, cô còn nhớ tám tên đã tấn công căn cứ của Sheryl hôm nọ không, trong đó có một tên đặc biệt mạnh ấy? Tôi khá chắc là tôi đã giết tên đó rồi, nhưng có vẻ tên này chính là cái tên từ hôm đó. Khoan, hắn có nói vậy thật, nhưng điều đó không có nghĩa là đó là sự thật, đúng không? Cô nghĩ hắn đang nói thật sao?]

[Tôi không có đủ dữ liệu để xác nhận xem hắn có thật sự là cùng một người hay không, nên tôi chỉ có thể nói là tôi không biết.]

[Ra vậy. Mà còn nữa, chúng ta từng đánh một con quái vật hình người khổng lồ trước đây, cô nhớ không? Con quái vật đó cũng quay lại từ cõi chết, và tôi cũng đã đánh với hắn.]

Alpha không khỏi nghiêng đầu.

[Akira, rốt cuộc khi tôi không ở đây thì đã xảy ra chuyện gì vậy?]

[Rất nhiều chuyện… Thôi, để sau tôi kể hết cho cô.]

[Ra vậy, nếu thế thì ít nhất hãy cho tôi biết trước là cô ta có thân thiện hay không.]

Alpha vừa nói vừa chỉ ngón tay lên trời. Akira nhìn theo hướng cô chỉ và thấy Nelia đang chạy trên không trung. Ngay cả Akira cũng không thể ngờ được cảnh đó.

“Rốt cuộc cô ta đang làm cái quái gì trên đó vậy?”

“Cô ta đang dùng giáp forcefield làm điểm đặt chân để có thể chạy trên không. Vậy thì sao, cô ta là địch à?”

“Không phải địch… chắc là thế.”

Nhìn Nelia đang lao về phía cậu với hai lưỡi kiếm trên tay, Akira không thể chắc chắn rằng cô ta đến để giúp mình. Nhưng trong lúc đang chạy, Nelia lại tra kiếm vào vỏ, điều đó cho Akira một sự xác nhận rằng ít nhất là hiện tại cô ta không có ý thù địch.

Nelia đáp xuống bên cạnh cậu. Cô nhìn lướt qua bộ powered suit bị chẻ đôi trước, rồi mỉm cười thích thú với Akira.

“Tôi đến để giúp cậu, à thì ít nhất là tôi định nói thế, nhưng có vẻ cậu chẳng cần nhỉ?”

“Không, tôi thật sự rất cảm kích. Mà còn nữa, tại sao cô lại chạy trên trời vậy?”

“Hm? Tôi đang đánh với lũ quái vật bay thì nhìn thấy cậu, nên mới xuống đây.”

Đó là một câu trả lời cực kỳ kỳ quặc, nhưng vì Nelia là một kẻ cuồng chiến, Akira lại thấy như vậy hoàn toàn bình thường.

Không lâu sau đó, một chiếc phi cơ vận tải cũng tới nơi. Đội của Elena bước xuống khỏi máy bay, vừa quét mắt quanh khu vực vừa lo lắng nhìn cậu.

“…Akira, em ổn chứ?”

“Ừ. Mặc dù với tình trạng này thì tôi không nghĩ mình có thể nói là ổn được. Xin lỗi, nhưng tôi không nghĩ mình còn chịu nổi thêm trận đánh nào nữa. Mà cũng xin lỗi, mọi người có thể chia cho tôi ít thuốc được không? Tôi dùng hết sạch rồi. Sau đó tôi sẽ trả lại.”

Sara đưa cho Akira nguyên một hộp viên nang.

“Không cần trả đâu, cứ lấy hết đi.”

“Cảm ơn rất nhiều!”

Akira khựng lại. Cậu không biết phải mở cái nắp hộp đang đóng kín bằng một cánh tay thế nào. Thấy vậy, Elena cầm lấy cái hộp, mở nắp rồi đổ toàn bộ bên trong lên lòng bàn tay Akira. Sau đó Akira đưa chúng lên miệng và nuốt hết trong một lần. Elena và Sara nhìn cảnh đó với vẻ mặt đau lòng.

Đến lúc này, Elena và Sara mới nghĩ rằng tính mạng của Akira hẳn không còn nguy hiểm trước mắt nữa. Vì vậy họ đưa cậu trở lại máy bay rồi để cậu nằm xuống.

Akira cuối cùng cũng có thể thả lỏng, vì cậu đã có thể an toàn hội lại với Elena và Sara. Chính vì vậy, toàn bộ sự mệt mỏi mà cậu cố gắng kìm nén, cùng toàn bộ adrenaline đang chống đỡ cho cậu, đồng loạt ập xuống cơ thể cậu một lượt, khiến ý thức của cậu dần trôi đi.

Elena nhận ra điều đó rồi dịu dàng mỉm cười với Akira.

“Bọn tôi sẽ đưa em về an toàn, nên cứ yên tâm nghỉ đi.”

“Tôi xin lỗi… Và cảm ơn…”

Akira chỉ có thể nói được đến đó rồi ngất lịm đi.


******* 

Trans & Edit: promote


****** 

Không có nhận xét nào: