Chương 226: Thăm bệnh - Rebuild World

Cập nhật bản dịch tiếng Việt web novel Rebuild World nhanh nhất, chính xác nhất. Nơi giao lưu và thảo luận về tác phẩm Rebuild World

Tổng số lượt truy cập trang

Thứ Tư, 22 tháng 4, 2026

Chương 226: Thăm bệnh

Akira phải ở lại bệnh viện cho đến khi việc điều trị cánh tay bị mất hoàn tất. Mất khoảng ba ngày để nuôi lại cánh tay mới của cậu. Vào ngày đầu tiên, Kibayashi đến thăm cậu cùng với Arabe.

Thấy Akira nghiêng đầu ngay khi mình bước vào, Kibayashi không nhịn được nụ cười thích thú.

“Trời thật, lạnh lùng quá đấy. Dù tôi có đến để thăm bệnh cậu đi nữa thì cũng không cần phải cảnh giác đến vậy đâu biết không?”

“Vậy thì sao ông lại cười như thế?”

“Thì là vì cậu vẫn liều lĩnh như mọi khi mà.”

“Có phải tôi làm vậy vì tôi muốn đâu. Ông đến đây chỉ để hỏi chuyện đó thôi à?”

“Đúng vậy, à mà tôi muốn nói thế, nhưng trước đó thì công việc vẫn phải ưu tiên trước. Để tôi giới thiệu, đây là Arabe từ Drankam.”

Arabe lịch sự cúi đầu chào Akira.

“Tôi là Arabe. Xin lỗi vì đã đến đột ngột như vậy. Tôi nhờ Kibayashi giới thiệu tôi với cậu vì có chuyện tôi muốn bàn với cậu liên quan đến sự việc gần đây. Rất hân hạnh được gặp cậu.”

Akira khá cảnh giác vì cậu nghĩ mình sắp phải nghe một tràng phàn nàn sau khi giết Katsuya. Nhưng thấy Arabe lại có thái độ hoàn toàn ngược lại, Akira nhất thời không biết nên phản ứng thế nào. Đúng lúc đó, Kibayashi chen vào.

“Trước khi hai người bắt đầu bàn chuyện công việc giữa cậu và Drankam, tôi sẽ giải thích ngắn gọn cho cậu tình hình hiện tại. Chuyện gì đã xảy ra trong cuộc viễn chinh quy mô lớn, và chuyện gì đã diễn ra trong lúc cậu bất tỉnh. Dù sao thì nếu không nói rõ trước thì mọi thứ cũng chẳng có ý nghĩa gì.”

Dù Akira vẫn đang cố theo kịp diễn biến bất ngờ này, nhưng đúng là cậu cũng muốn biết thêm. Thế nên cậu quyết định chỉ im lặng nghe Kibayashi giải thích.

Các Hunter trong đoàn viễn chinh rơi vào hỗn loạn khi Tsubaki đột ngột gây nhiễu hầu hết các hình thức liên lạc. Nhưng may mắn là những Hunter tham gia cuộc viễn chinh đều là những người có kỹ năng. Dù không phải tất cả đều giỏi đến mức đó, nhưng ít nhất họ vẫn có thể phối hợp trơn tru trong đội của mình. Vì vậy, trong điều kiện bình thường, việc liên lạc bị gây nhiễu sẽ không gây ra hỗn loạn đến mức ấy.

Nhưng Tsubaki còn chuẩn bị thêm những thứ khác để khuấy động tình hình. Cô thuê một số Hunter tấn công các Hunter khác, để đội này đánh đội kia, để các Hunter phản bội chính đội của mình. Và như quả anh đào đặt trên đỉnh, cô còn chuẩn bị cả Tiol để tấn công các Hunter. Khi tất cả những chuyện đó đồng loạt phát nổ, tình hình nhanh chóng rơi vào hỗn loạn hoàn toàn.

Giữa khung cảnh hỗn loạn đó, có những Hunter bị chính đồng đội của mình tấn công, trong khi thực tế những “đồng đội” đó chỉ là kẻ giả dạng. Chúng là quái vật của Cựu Thế Giới được Yatsubayashi chỉnh sửa lại để có gương mặt quen thuộc.

Khi các Hunter cố thiết lập liên lạc với họ qua kết nối cự ly gần, thứ họ nghe được chỉ toàn là tiếng la hét và tiếng súng. Tsubaki còn dụ quái vật đến đụng độ với các powered suit của City Management. Đương nhiên, chuỗi chỉ huy vốn đã được thiết lập lập tức sụp đổ trong tình huống như vậy.

Tất nhiên, cũng có một số Hunter giả vờ hợp tác với Tsubaki rồi tiết lộ thông tin đó cho phe City Management. Đáng tiếc là những thông tin đó hoàn toàn vô dụng. Bộ phận hoạch định dài hạn vốn đã biết rằng có người đang giao dịch với AI quản trị, nên họ không quá để tâm đến chuyện đó. Hơn nữa, phần lớn thông tin mà những Hunter kia cung cấp đều vô ích và có nguồn gốc đáng ngờ. Những người bị phản bội cũng đã nhận ra điều đó qua thiết bị thông tin của họ ngay trước khi hệ thống gây nhiễu bắt đầu.

Một số Hunter đã định gửi thông tin đó về tổng bộ ngay khi nhận ra. Nhưng trước khi họ làm được, liên lạc tầm xa tới tổng bộ đã bị cắt. Hơn nữa, chính những người này lại là nhóm đầu tiên bị giết theo lệnh của Tsubaki.

Với toàn bộ mớ hỗn loạn đang bùng phát, việc xử lý tình hình bằng tinh thần đồng đội trở nên cực kỳ khó khăn. Vì vậy, các Hunter bắt đầu gục xuống hàng loạt, và số người chết đã phản ánh rõ điều đó. Bóng ma mê hoặc đã cám dỗ các Hunter phản bội lẫn nhau, và thảm kịch lớn đến mức một truyền thuyết đô thị như thế đã ra đời.

Sau tất cả những cái chết đó, Yanagisawa đã xoay xở để lập được đình chiến với Tsubaki. Hơn nữa, City Management còn ban hành một mệnh lệnh cấm mọi hình thức trả thù, thứ rất có thể sẽ phát sinh từ oán hận. Điều đó áp dụng giữa các Hunter với nhau, với City Management, và với cả AI quản trị của tàn tích.

Có những Hunter phản bội đội của mình, cũng có những Hunter bị giết vì hiểu lầm. Nếu họ tìm cách báo thù, dù là nhắm vào các Hunter khác hay quay lại tàn tích để trả thù Tsubaki, tất cả cũng chỉ khiến số xác chết tăng lên thêm. Vì vậy, để ngăn điều đó, City Management đã điều một đơn vị đến phong tỏa nghiêm ngặt khu vực viễn chinh.

Kibayashi giải thích ngắn gọn cho Akira. Dù vậy, vì không phải Kibayashi biết hết mọi thứ và ông chỉ có thể đưa ra một cái nhìn tổng quan rất nhanh, thì như thế cũng đã đủ để Akira cau mày.

Sau đó Akira nhận ra một điều khiến cậu chú ý.

“Ông vừa nói City Management điều quân đến canh giữ khu vực viễn chinh để ngăn thêm những cái chết vô ích, đúng không? Nhưng chẳng phải là vì họ còn có lý do khác đằng sau chuyện đó sao?”

“Hm? Ờ thì, nó không hẳn là nói dối hoàn toàn, nhưng mà, về cơ bản họ có thể dùng lý do đó để che đi nguyên nhân thực sự. Dĩ nhiên, tất cả cũng chỉ là suy đoán của tôi thôi, nên đừng quá coi trọng nếu cậu vẫn muốn nghe tiếp.”

Akira hiểu rõ Kibayashi đang cố giăng mồi để ép cậu nói “vâng”, nhưng dù vậy Akira vẫn quyết định cắn câu.

“…Vâng, xin mời.”

“Nếu vậy, cậu có thể hứa với tôi là sẽ tiếp nhận chuyện Arabe muốn bàn theo hướng tích cực không?”

“Ngay cả khi tôi còn chưa nghe xem chuyện đó là gì à?”

Trái ngược với phản ứng tiêu cực của Akira trước những gì mình vừa nói, Kibayashi chỉ bật cười rồi bình thản đáp.

“Không phải tôi đang bảo cậu đâm đầu vào nguy hiểm thêm lần nữa mà chẳng có lý do gì đâu. Tôi chỉ muốn cậu tiếp nhận nó theo hướng tích cực để đổi lấy việc tôi nói cho cậu nghe suy đoán của mình. Nếu cậu không muốn thì cũng không sao. Không phải chuyện gì quá nghiêm trọng cả.”

“Nếu chỉ là như vậy thì được.”

“Vậy thì tốt.”

Bằng cách cư xử như thể chẳng có gì to tát, Kibayashi đã gây áp lực để một Hunter cấp cao chấp nhận một cuộc nói chuyện mà bản thân còn chưa biết nội dung. Arabe, người nhận ra điều đó, không khỏi cảm thấy hơi sợ.

“Để tôi nói trước, tất cả chỉ là suy đoán của tôi thôi. City Management đã đi xa đến mức điều binh canh giữ nơi đó, nên có một điều chắc chắn: đây là chuyện cực lớn. Họ hẳn đã đạt được một thỏa thuận với phía tàn tích.”

“À, ra vậy, là chuyện đó sao. Thế thì tiếp theo họ định gom Chrome lại đúng không?”

Akira có thể đưa ra suy đoán như vậy nhờ tất cả những gì cậu đã biết được trước đó. Nhưng phán đoán đầy tự tin ấy lập tức bị bác bỏ.

“Không. Chỉ là suy đoán của tôi thôi, nhưng giao dịch lần này có thể đã được thực hiện bằng Aurum.”

“Aurum? Nhưng AI quản trị của tàn tích đâu có Aurum, đúng không?”

“Đúng thế. Cho nên khoản thanh toán sẽ được thực hiện bằng cách bán rác và những di vật không cần thiết khác từ trong tàn tích cho City Management, gán giá trị tiền cho chúng. Sau đó AI quản trị sẽ dùng số Aurum đó để chi trả chi phí cho việc phong tỏa và canh giữ. Nói cách khác, về cơ bản là AI quản trị đang tự trả tiền cho việc phòng thủ khu vực của mình. Trong khi đó City Management cũng kiếm được tiền từ chuyện này. Vậy nên, nói đơn giản, điều này có nghĩa là thành phố Kugamayama đã thành công trong việc ký kết một thỏa thuận để mua di vật Cựu Thế Giới bằng Aurum, một loại tiền tệ do tập đoàn phát hành, thay vì phải dùng Chrome.”

Biểu cảm của Kibayashi trở nên nghiêm túc.

“Cậu có hiểu chuyện này lớn đến mức nào không? Đây là tin tức cực kỳ đáng mừng đối với Sakashita Heavy Industry, tập đoàn phát hành Aurum. Nó sẽ mở ra một làn sóng ủng hộ mới cho tập đoàn và kéo tất cả những kẻ đang tìm kiếm di vật Cựu Thế Giới tụ về Kugamayama. Đương nhiên, điều đó sẽ mang theo một dòng tiền khổng lồ. Lợi nhuận mà chuyện này tạo ra lớn đến mức không thể tưởng tượng nổi. Và trung tâm của toàn bộ bước ngoặt đó chính là thỏa thuận với AI quản trị kia. Trong khi đó, người đóng vai trò cầu nối giữa City Management và tàn tích ấy là Chỉ huy Yanagisawa. Tôi cá là giờ ở Kugamayama sẽ chẳng còn ai có thể chống lại ông ta nữa. Dù tôi phải công nhận là thật kỳ lạ khi một người cỡ đó lại ở thành phố này.”

Akira nhướng mày, rõ ràng là rất ngạc nhiên.

“Chuyện đó thật sự ghê gớm đến thế sao? Chỉ riêng việc có thể thương lượng với AI của một tàn tích ấy?”

“Ừ, nó còn ghê gớm hơn cả mức cậu tưởng tượng nữa. Dĩ nhiên cũng còn tùy người đó xử lý cuộc thương lượng ra sao. Nhưng chỉ riêng khả năng làm được chuyện ấy cũng đủ để Corporate Government săn đón và đưa thẳng về tổng hành dinh của một trong năm đại tập đoàn hàng đầu với vị trí cấp cao. À mà nhân tiện, trong các tàn tích có rất nhiều AI. Các AI thương nghiệp thì dễ xử lý hơn. Chúng cởi mở hơn với giao dịch, mà cũng đúng thôi, vì chúng được tạo ra cho việc kinh doanh mà. Nhiều AI loại đó sẵn sàng giao dịch với bất kỳ ai miễn là bên kia có tiền để trả. Một số còn sẵn sàng đổi chác nếu đối tác không mang theo tiền tệ. Nhưng AI quản trị thì vận hành theo nguyên tắc hoàn toàn khác. Nhiều con trong số đó tập trung vào việc giết kẻ xâm nhập hơn, nên gần như không thể thương lượng với chúng. Nhưng cũng chính vì vậy mà việc có thể đạt được giao dịch với một AI như thế mới trở nên quý giá đến vậy. Dù sao thì nếu may mắn, cậu còn có thể dính dáng trực tiếp đến chính quyền của Cựu Thế Giới.”

Akira khẽ gật đầu. Có vẻ cậu đã phần nào hiểu được chuyện đó đáng kinh ngạc đến mức nào. Thấy vậy, Kibayashi mỉm cười hài lòng rồi kết thúc phần của mình.

“Hiện tại tôi chỉ nói đến đó thôi. Vậy nhé, từ đây Arabe-san sẽ tiếp lời.”

“Được.”

Arabe bắt đầu bằng một lời mở đầu đầy căng thẳng.

“Cho phép tôi giới thiệu lại một lần nữa, tôi là Arabe từ Drankam. Hôm nay tôi đến đây để bàn với Akira-san về một hiệp ước hòa bình.”

Akira giật lùi đầu ra sau vì kinh ngạc.

“H-Hiệp ước hòa bình, ông có đang làm quá chuyện này lên không đấy?”

“Không cần phải ngạc nhiên đến vậy. Drankam không có ý định trở thành kẻ thù của cậu. Cứ coi đây là cách mà Drankam dùng để truyền đạt điều đó đi.”

Arabe cố hết sức duy trì nụ cười thân thiện nhất có thể.

“Đúng như Kibayashi-san vừa giải thích, phía chúng tôi cũng đã nhận được thông báo yêu cầu chấm dứt mọi xung đột nội bộ giữa các Hunter vì mớ hỗn loạn đã xảy ra trong cuộc viễn chinh. Dù chúng tôi vẫn đang điều tra chi tiết, chúng tôi đã xác nhận rằng một sự hiểu lầm giữa các Hunter thuộc băng nhóm của chúng tôi đã gây ra rắc rối cực lớn cho cậu. Vì vậy, để tránh không cho tia lửa đó biến thành xung đột lớn hơn, chúng tôi đã chuẩn bị một văn bản hiệp ước hòa bình thông qua Hunter Office. Xin cậu hãy đọc kỹ tài liệu này và ký nếu thấy ổn.”

Akira nhận lấy tài liệu mà Arabe đưa ra. Nhưng như thường lệ, nó vẫn đầy những dòng chữ nhỏ li ti dày đặc như thể không phải được viết ra để cho người ta đọc. Vậy nên cậu dùng đến cách quen thuộc của mình, tức là dựa vào Alpha.

[Cho dù trong đó có cả những chi tiết vụn vặt nhất, về cơ bản nó chỉ là một hiệp ước hòa bình bình thường thôi.]

[Chắc chứ? Không có kiểu điều khoản ẩn khó nhằn nào, ví dụ như nếu tôi vi phạm hiệp ước thì phải trả một khoản phạt khổng lồ? Hay mấy điều khoản kỳ quặc nào khác?]

[Tôi không thấy thứ gì kiểu đó cả.]

[Ra vậy.]

Đến đây, Akira xác nhận rằng đó thật sự là một hiệp ước hòa bình đàng hoàng. Nhưng cậu vẫn cảm thấy chuyện này hơi bị làm quá.

“Arabe-san, như tôi đã nói, thật ra không cần phải làm đến mức này đâu. Hay đúng hơn là, với cái thông báo từ City Management rằng không được gây chiến, tôi không thấy có lý do gì để phải lập thêm hiệp ước hòa bình này…”

Akira đúng là đã giết Katsuya cùng rất nhiều đồng đội của cậu ta, nên nếu có người từ Drankam muốn giết cậu thì cũng chẳng có gì lạ. Chính vì vậy, cậu thấy lời đề nghị của Arabe tốt đến mức khó tin. Cậu không thể không nghi ngờ rằng đằng sau đó có ràng buộc gì đó.

Arabe trả lời bằng một nụ cười, nhưng sau nụ cười ấy hắn đang điên cuồng suy nghĩ xem nên nói gì. Sự im lặng kéo dài vì hắn không nghĩ ra được lập luận nào đủ hay, mà điều đó chỉ càng làm tăng thêm nghi ngờ của Akira. Kibayashi nhận ra chuyện đó, cuối cùng đành lên tiếng xen vào.

“Nói đơn giản thì, Drankam đang thu thập giấy tờ để bịt miệng một số kẻ nhất định.”

“Giấy tờ?”

“Drankam nhận một khoản vay khá lớn từ thành phố. Vì vậy mỗi khi có chuyện gì xảy ra sai sót, bọn họ sẽ nhận về không ít lời chỉ trích. Kiểu như ‘giá mà họ chịu làm đúng theo lời của những kẻ tài trợ cho họ’, và lần này cũng thế. Sau khi gây xung đột với một Hunter cấp cao rồi dẫn đến nhiều cái chết như vậy, những kẻ tài trợ đang đặt câu hỏi rằng liệu có thể tin vào một lời hứa miệng đơn giản hay thậm chí là một hiệp ước chỉ viết trên một tờ giấy do City Management soạn ra hay không. Đó là lý do Drankam phải đích thân tìm đến cả Hunter Office để chuẩn bị cái hiệp ước hòa bình này. Như vậy đám người bên City Management sẽ không còn cớ để phàn nàn nữa.”

Akira gật đầu hiểu ra.

“Ra vậy, hóa ra là vì lý do đó.”

“Nếu cho phép tôi nói thêm, thì đây thật ra cũng là một lời đề nghị tốt cho cậu. Drankam không muốn gây chiến với cậu, nhưng dĩ nhiên không phải ai trong băng cũng hài lòng với chuyện đó. Dù sao thì cậu cũng đã giết khá nhiều người của họ. Vậy nên nếu có ai đó tìm đến cậu gây chuyện, cậu có thể dựa vào hiệp ước hòa bình này để gửi khiếu nại lên Drankam. Tôi chắc Drankam sẽ cuống lên và xử lý chuyện đó ngay lập tức. Là một băng Hunter, nếu tin tức lan ra rằng họ phớt lờ một hiệp ước hòa bình được lập thông qua Hunter Office, thì thiệt hại tạo ra sẽ đe dọa đến sự toàn vẹn của cả tổ chức. Chưa kể, chuyện này cũng sẽ khiến người ta nhìn nhận cậu như một kẻ biết giải quyết vấn đề một cách bình tĩnh và lý trí. Có rất nhiều người vẫn xem Hunter chẳng khác gì lũ côn đồ, nên xây dựng danh tiếng tốt là chuyện rất quan trọng. Danh tiếng của cậu sẽ càng tốt hơn nữa khi nó có một vụ việc cụ thể để dẫn chứng.”

Kibayashi dừng lại một chút, rồi vẻ mặt ông trở nên nghiêm túc hơn nữa.

“Và còn một chuyện nữa, Akira. Đã đến lúc cậu ngừng xem thường bản thân rồi. Tôi biết đó là thứ còn sót lại từ thời cậu còn sống ở khu ổ chuột, nơi ai cũng nhìn xuống cậu. Nhưng cậu nên vứt bỏ cách nhìn đó đi. Bất kể quá khứ của cậu là gì, không ai còn nghi ngờ sự thật rằng hiện tại cậu là một Hunter cấp cao cả. Tôi đoán cậu đang nghĩ tại sao lại có người mang tới cho cậu một loại giấy tờ như thế này, nhưng từ góc nhìn của một người bình thường, họ sẽ không muốn gây chiến với cậu dù có phải lội qua đủ rắc rối để chuẩn bị một văn bản như vậy. Không phải tôi bảo cậu phải thay đổi một trăm tám mươi độ ngay lập tức, nhưng ít nhất hãy ngừng xem thường bản thân. Nó chẳng đem lại gì ngoài rắc rối cho cậu và cho cả những người xung quanh cậu. Nó chỉ khiến họ có thêm lý do để hiểu lầm cậu thôi, biết không?”

Akira nhìn Kibayashi bằng ánh mắt nghiêm túc, rồi nhìn sang Arabe, cuối cùng lại nhìn xuống bản hiệp ước trong tay. Khi một kiểu tự tin mới dần hình thành trong lòng, cậu ký tên mình vào hiệp ước rồi trả lại cho Arabe.

“Cảm ơn cậu rất nhiều. Vậy thì, tôi phải quay về xử lý phần giấy tờ hành chính liên quan đến chuyện này đây. Xin phép cho tôi được cáo từ.”

“Akira, tôi cũng về luôn đây. Thật tiếc là tôi không có thời gian nghe kể câu chuyện liều mạng của cậu, nhưng cậu biết đấy, tôi khá bận. Hẹn gặp lại sau.”

Arabe lịch sự cúi đầu chào Akira, còn Kibayashi chỉ khẽ vẫy tay, rồi cả hai rời khỏi phòng.

Akira nhìn bản sao của hiệp ước được giữ lại cho mình với vẻ trầm tư rồi lẩm bẩm.

“…Xem ra mình thật sự đã mạnh lên khá nhiều rồi, nhỉ?”

Alpha mỉm cười đầy tự hào rồi khẳng định.

“Không có gì phải ngạc nhiên cả, vì chính tôi là người huấn luyện cậu mà. Nhưng dù vậy, cũng đừng vội thỏa mãn nhé?”

“Tôi biết.”

Akira nở một nụ cười nhẹ. Đó là nụ cười của một người đã nhận ra và chấp nhận sức mạnh của chính mình.

—*—

Arabe đi dọc hành lang bệnh viện trong khi thở phào nhẹ nhõm.

“Kibayashi. Lần này tôi thật sự mắc nợ ông rồi.”

“Nói trước cho ông biết, chuyện này không phải miễn phí đâu. Mà thật ra, đây không phải là một món nợ rẻ tiền đâu, rõ chưa?”

“Tôi biết. Chúng tôi đã không phải bồi thường thiệt hại, lại còn ký được hiệp ước hòa bình sau từng ấy trận đánh. Đây đúng là một sự giúp đỡ cực lớn.”

Arabe có nói rằng Drankam vẫn đang điều tra chi tiết về sự việc, nhưng trên thực tế, đã có những điểm và sự thật mà Drankam xác nhận được rồi.

City Management đã gom toàn bộ các Hunter trong khu viễn chinh lại, bất kể còn sống hay đã chết, rồi trích xuất dữ liệu từ các thiết bị thu thập thông tin của họ để phục vụ điều tra. Hơn nữa, họ còn nhận được dữ liệu về sự việc từ Tsubaki thông qua Yanagisawa. Nhờ toàn bộ dữ liệu đó, họ có thể dựng lại một bức tranh cực kỳ chính xác và rõ ràng về những gì đã xảy ra.

Drankam nhận được một phần kết quả điều tra ấy và hiểu được chuyện gì đã diễn ra trong xung đột giữa Akira và đội của Katsuya. Mỗi lần nhớ lại những chi tiết đó, Arabe không khỏi thở dài.

“Mặc dù vẫn còn rất nhiều thông tin bị hạn chế, nhưng đã xác nhận rằng đội của Katsuya tấn công Akira là do hiểu lầm. Nếu cậu ta đòi bồi thường thì chúng tôi sẽ chẳng có lý lẽ gì để phản bác. Trong tình huống xấu nhất, Viola còn có thể nhúng tay vào chuyện này nữa. Khi đó băng sẽ không có kết cục gì tốt đẹp. Nhưng giờ thì chúng tôi đã kịp khiến cậu ta ký một hiệp ước hòa bình được Hunter Office công nhận trước khi chuyện đó xảy ra. Nhờ vậy, chúng tôi sẽ có thể giảm thiệt hại xuống mức thấp nhất. Chỉ riêng điều đó thôi cũng đã là một giúp đỡ rất lớn cho bên tôi rồi… Điều làm tôi bất ngờ là Akira lại không hề đòi hỏi bất kỳ khoản bồi thường nào. Không biết cậu ta có phải kiểu Hunter không thật sự quan tâm đến tiền hay không.”

Khóe môi Kibayashi cong lên thành một nụ cười hơi đáng sợ.

“Dù sao thì cậu ta cũng là Hunter mà tôi thích nhất, một Hunter liều lĩnh. Có khi cậu ta thích trao đổi ân nghĩa bằng mạng sống hơn là bằng tiền.”

“Làm ơn tha cho tôi…”

Một cuộc thương lượng với Hunter thất bại rồi chuyển thành ẩu đả là chuyện chẳng hề hiếm. Rốt cuộc thì ở khu phía Đông, sức mạnh là tất cả. Dù cuộc thương lượng diễn ra ngoài vùng hoang dã, lối tư duy đó vẫn đúng miễn là nơi đó nằm ngoài tường thành. Không ít tập đoàn đã bị đẩy đến bờ vực phá sản sau khi mắc sai lầm lớn trong lúc thương lượng với một Hunter cấp cao. Dĩ nhiên, cuối cùng họ vẫn đẩy lui được Hunter đó, nhưng cái giá phải trả thì không hề nhỏ.

Arabe không khỏi xoa hai bên thái dương khi tưởng tượng sẽ có bao nhiêu người chết nếu Akira quyết định tấn công Drankam. Thấy vậy, Kibayashi khá hài lòng, vì có vẻ Arabe đã hiểu món nợ mình đang gánh lớn đến mức nào. Thế nên Kibayashi quyết định đổi chủ đề.

“Vậy giờ Drankam thế nào rồi? Với món nợ to đùng đó của ông với tôi sẽ thành lãng phí nếu băng sụp đổ rồi không trả nổi.”

“Nói thật thì, đang loạn khủng khiếp. Tác động từ cái chết của Katsuya quá lớn. Dù có hơi kỳ quặc, nhưng phần lớn sĩ quan, kể cả tôi, chưa từng nghĩ rằng cậu ta sẽ chết theo cách đó. Một số người còn ký các hợp đồng dài hạn dựa trên giả định rằng Katsuya sẽ không chết. Và giờ cậu ta chết rồi, tất cả những thứ đó hóa thành tro bụi. Cậu ta là Hunter, chuyện có thể chết bất cứ lúc nào vốn chẳng có gì lạ. Rõ ràng là vậy, thế mà tôi lại tự hỏi vì sao chẳng ai lường trước điều đó cả…”

Tự đắc, quá lạc quan, là chuyện hoàn toàn bình thường với Hunter. Dù vậy, việc chuẩn bị cho kịch bản xấu nhất cũng là điều hiển nhiên. Arabe thấy thật kỳ lạ khi chẳng ai chuẩn bị cho tình huống tệ nhất đó. Kibayashi cười gượng rồi nói với Arabe.

“Chỉ riêng việc cậu ta còn khiến Drankam phân hóa thành phe phái đã cho thấy cậu ta tài giỏi đến mức nào. Tôi đã muốn nói chuyện tử tế với cậu ta ít nhất một lần, nhưng đến tận cuối cùng cơ hội đó vẫn không bao giờ tới.”

“Cũng tốt thôi, nếu cái sở thích mê người liều của ông lây sang cậu ta thì phiền lắm. Tôi dám cá là đám sĩ quan, đặc biệt là đám quanh Mizuha, đã cố tình giữ cậu ta tránh xa ông. Giờ nghĩ lại thì có khi để cậu ta gặp ông rồi ném cậu ta vào mấy tình huống nguy hiểm còn tốt hơn. Như vậy ít ra chúng tôi đã không đặt lên cậu ta nhiều kỳ vọng đến thế. Nhưng mà giờ thì có nói gì cũng muộn rồi.”

“Ừ thì, ông nên nhớ rút kinh nghiệm vì những người còn sống. Katsuya được rất nhiều người yêu mến, đúng không? Không hiếm những kẻ không chấp nhận được tình hình rồi vẫn cố đi báo thù. Bọn họ thậm chí có thể làm vậy ngay cả khi đã có hiệp ước hòa bình và thông báo của City Management. Hãy cực kỳ cẩn thận với chuyện này, trong tình huống xấu nhất, cái hiệp ước hòa bình đó có khi lại trở nên vô nghĩa đấy.”

“Ừ, tôi biết. Bên tôi đã đi lấy chữ ký của Akira trước rồi, nên giờ sẽ dùng đó làm lý do để buộc đội của Katsuya ký một hiệp ước riêng thông qua Hunter Office. Ai từ chối thì sẽ bị đuổi khỏi băng. Trang bị của họ đều do băng cung cấp. Tôi tin là họ không ngu đến mức tay không đi tấn công Akira. Một số người bọn họ vẫn còn bất tỉnh vì kiệt sức, nên bọn tôi định xử lý từng người một.”

Arabe tưởng tượng đống việc đang chờ mình từ đây trở đi rồi lại thở dài. Kibayashi chỉ mỉm cười, nhìn vào ảnh hưởng to lớn mà một Hunter có thể để lại cả khi còn sống lẫn sau khi chết. Đó quả thật là một trong rất nhiều điều hấp dẫn liên quan đến Hunter.

—*—

Vào ngày thứ hai, vị bác sĩ phụ trách điều trị cho Akira đến thăm cậu với một ống lớn trên tay. Ở giữa ống đó là một cánh tay đang lơ lửng, đó chính là cánh tay mới của Akira.

Sau đó bác sĩ điều chỉnh cài đặt của cánh tay giả mà Akira đang đeo để kết nối phần mỏm tay cụt của cậu với cánh tay mới, rồi bảo Akira thử cảm giác xem sao.

Akira ngạc nhiên khi cảm giác từ cánh tay mới được truyền sang cánh tay giả của mình. Sau đó cậu làm theo chỉ dẫn, thử cử động cánh tay ấy. Dù cậu có thể cảm nhận được một độ trễ giữa ý nghĩ của mình và cánh tay mới, nhưng ít nhiều cậu vẫn có thể điều khiển nó gần như bình thường. Cảm giác nhìn thấy một cánh tay không hề nối với cơ thể mà vẫn cử động theo ý mình khiến cậu thấy vô cùng lạ lẫm. Cậu thử nắm tay lại rồi duỗi ra, rồi lần lượt cử động từng ngón tay.

Sau khi thử vài thứ, Akira chợt nảy ra một ý. Cậu thử cử động các ngón khác nhau trên cánh tay đã tách rời và trên cánh tay giả của mình. Dù lúc đầu khá khó, nhưng chẳng mấy chốc cậu đã quen ngay.

Bác sĩ nhìn cảnh đó với vẻ thích thú. Nhưng ông nhanh chóng tỉnh lại rồi ngăn Akira.

“Á, đừng làm thế! Dừng kiểu đó lại! Nó sẽ khiến não cậu bị rối khi chúng tôi gắn cánh tay vào lại đấy!”

“X-xin lỗi.”

Akira vội vàng đồng bộ lại cánh tay tách rời với cánh tay giả của mình. Bác sĩ khẽ thở dài rồi nhận xét.

“Mà dù vậy thì, cậu đúng là rất giỏi đấy. Bình thường thì chuyện đó là không thể đâu…”

“Nó có cảm giác khá giống lúc tôi dùng augmented suit, nên tôi thử xem sao, ai ngờ lại làm được thật.”

“Ra vậy… Nếu cậu giỏi đến thế thì sao không thử gắn thêm một cánh tay phụ nhỉ? Ý tôi là kiểu hai tay bình thường cộng thêm hai tay phụ gắn vào augmented suit ấy. Nếu cậu muốn thì bọn tôi hoàn toàn có thể kiếm cho cậu một bộ như thế. Bình thường thì học cách điều khiển những cánh tay mới ấy khó cực kỳ, nhưng nhìn những gì cậu vừa làm, tôi cá chuyện đó sẽ không khó với cậu lắm đâu. Thật ra tôi có quen một người chuyên làm mấy thứ kiểu đó, nếu cậu muốn thì tôi rất sẵn lòng giới thiệu.”

“Cảm ơn, nhưng không cần.”

“Ra vậy.”

Bác sĩ trông có vẻ khá thất vọng. Sau khi trả cài đặt của cánh tay giả về như cũ, ông rời khỏi phòng cùng với cánh tay mới của Akira.

Akira thở phào nhẹ nhõm. Thấy vậy, Alpha cười thích thú rồi hỏi.

“Đó là một lời đề nghị khá thú vị mà. Sao cậu lại không thích? Cậu không nghĩ có thêm hai cánh tay nữa sẽ rất tiện sao?”

“Ừ thì nghe có vẻ tiện thật, nhưng nếu tôi quen quá với việc có bốn tay trong augmented suit, tôi thấy sẽ không ổn. Có khi tôi sẽ bắt đầu cảm thấy hai tay gốc của mình là không đủ. Trong trường hợp xấu nhất, có khi tôi lại bắt đầu muốn có thêm tay nữa, rồi thêm nữa. Với hai tay hiện tại tôi không có gì phải phàn nàn cả, nên hiện giờ tôi không có ý định gắn thêm tay.”

“Ra vậy sao? Thôi được, tôi cũng không ép cậu đâu, dù sao đây cũng là vấn đề sở thích mà.”

“Sở thích à. Thế còn cô thì sao, Alpha? Bản thân cô cũng chỉ có hai tay thôi mà, đúng không?”

“Hay là tôi nên thêm nữa?”

“Không, đừng.”

Akira biết chắc rằng nếu cậu nói “có” thì kiểu gì cậu cũng sẽ bị trêu chọc. Nhiều khả năng từ nay về sau cậu sẽ phải sống mỗi ngày bên cạnh một cô gái bốn tay, nên Akira lập tức ngăn Alpha lại một cách rất nghiêm túc.

Sau đó, một nhóm người đến thăm Akira. Trong đó có người từ băng của Sheryl, cùng với Inabe, Viola, Yodogawa, Erio và Shijima. Dĩ nhiên, người duy nhất thật sự đến để kiểm tra xem Akira có ổn hay không chính là Sheryl. Còn những người còn lại chỉ đến để xác nhận xem Hunter đang hỗ trợ Sheryl còn sống hay đã chết.

Buổi thăm bệnh bắt đầu bằng vài câu xã giao bình thường, nhưng sau đó họ để Akira gặp từng người riêng lẻ để nói chuyện làm ăn. Người đầu tiên là Inabe.

Akira đã tham gia cuộc viễn chinh quy mô lớn theo yêu cầu của ông ta. Bất kể lý do là gì, cuối cùng Akira cũng đã không thể hoàn thành yêu cầu đó. Vì vậy cậu nghĩ Inabe đến đây là để nói về chuyện ấy. Tuy nhiên, trái với dự đoán của cậu, Inabe lại đến để trao cho Akira mối quan hệ mà ông đã hứa như là phần thưởng vì đã hoàn thành thành công yêu cầu.

Akira ngạc nhiên đến tột độ.

“Ờm, tôi thật sự rất cảm ơn vì thông tin này, nhưng ông chắc là làm vậy ổn chứ?”

“Ừ. Ngay từ đầu thì sau khi một cuộc viễn chinh quy mô lớn thất bại ngay dưới quyền của tôi, mấy mối quan hệ kiểu này cũng sẽ chẳng còn thuộc về tôi nữa. Và hiện giờ thì, bất kể tình huống ra sao, tôi đã được cứu khỏi chuyện đó. Dù hoàn toàn ngoài dự đoán, tôi đúng là đã đẩy cậu vào nguy hiểm vì lợi ích của riêng mình, nên cậu có thể xem đây là lời xin lỗi từ tôi.”

“Một lời xin lỗi mà to tay thật đấy.”

“…Ừ thì, chuyện này hơi phức tạp, nhưng tôi có lý do để rộng rãi với cậu.”

Inabe thở dài rồi cười gượng trước khi tiếp tục.

“Về cuộc viễn chinh, tạm bỏ qua chuyện ai là người xứng đáng được ghi công, thì cuối cùng nó lại trở thành một thành công rất lớn dù đã phải trả giá nặng nề. Cậu có cần tôi giải thích thêm không?”

“Không, không cần đâu. Tôi có nghe là City Management đã thành công đạt được một thỏa thuận với AI quản trị của tàn tích để giao dịch bằng Aurum thông qua một người tên là Chỉ huy Yanagisawa. Và tôi cũng nghe nói chuyện đó chắc chắn sẽ mang lại lợi nhuận cực lớn cho thành phố.”

Inabe nhướng mày.

“Ngay cả chuyện đó cậu cũng biết rồi à. Có vẻ cậu còn có mối quan hệ khác với City Management ngoài tôi nữa nhỉ. Nếu vậy thì cậu cũng không cần giải thích thêm đâu, đúng không? Nói ngắn gọn thì, khu vực đang bị binh lính của City Management phong tỏa hiện giờ nằm dưới quyền kiểm soát của tôi. Dù Yanagisawa về cơ bản đang nắm quyền kiểm soát thỏa thuận đó, tôi cũng đã giành được một lượng ảnh hưởng đáng kể. Vì vậy chuyện này không kết thúc như một thất bại. Nói đúng hơn thì hoàn toàn có thể xem nó là một thành công. Dù tôi không thích việc về cơ bản bây giờ mình đang làm việc dưới quyền Yanagisawa.”

Inabe đưa tay xoa trán như thể muốn làm dịu nét mặt đang dần trở nên nghiêm nghị của mình. Sau đó ông thở dài, biểu cảm hoàn toàn trở lại bình thường.

“Thì đại khái là như vậy. Nếu cậu nói mình không cần nó, tôi cũng không ép cậu phải nhận, nhưng cậu vẫn có thể cứ giữ lấy. Nếu cậu vẫn không thể chấp nhận kiểu thanh toán này vì cảm thấy bản thân chưa hoàn thành xong yêu cầu. Thì, nghe có thể hơi lạ, nhưng có một việc cậu có thể làm giúp tôi. Hãy nói với Sheryl rằng cậu không giận. Dù sao thì rốt cuộc tôi cũng đã khiến cậu phải vào bệnh viện. Tôi cũng muốn giữ quan hệ tốt với cô ấy, nên sẽ rất tuyệt nếu cậu có thể, kiểu như, làm dịu cô ấy lại.”

“Nếu chỉ vậy thì được thôi.”

Akira ngạc nhiên vì Inabe lại để tâm đến mối liên hệ giữa mình và Sheryl đến vậy. Nhưng nghĩ đến vị trí hiện tại của Sheryl, Akira thấy chuyện đó cũng chẳng có gì lạ, nên chỉ khẽ cười.

Nhưng trên thực tế, Inabe làm như vậy để giữ mối quan hệ với Akira. Inabe biết về trận chiến giữa Akira và đội của Katsuya chi tiết hơn phần lớn mọi người. Có quan hệ với một Hunter có thể một mình nghiền nát ngôi sao đang lên của Drankam là một chuyện rất có lợi. Hơn nữa, ông cũng đã nhận ra Sheryl không thể nào chống lại Akira. Xét đến kế hoạch kiếm tiền thông qua băng của Sheryl, ông cần phải duy trì quan hệ hòa nhã với Akira.

“Nghe cậu nói vậy thì tốt rồi. Thế thì hôm nay tôi chỉ có vậy thôi. Tôi cũng sẽ báo với Kibayashi về mối quan hệ mà tôi vừa giao cho cậu. Mong là từ giờ về sau chúng ta vẫn có thể tiếp tục làm việc cùng nhau.”

Inabe hài lòng với câu trả lời của Akira rồi rời khỏi phòng sau khi nói xong phần của mình.

Người tiếp theo bước vào phòng là Yodogawa.

Ông ta đến hoàn toàn vì công việc.

Bộ powered suit của Akira, đã hư hại nặng nề, được treo ngay trong phòng bệnh của cậu. Cậu định sau khi xuất viện sẽ mang nó đến chỗ Shizuka để sửa chữa.

Nhưng Yodogawa lại nhiệt tình khuyên cậu nên mua một bộ augmented suit mới thay vì sửa bộ cũ. Ông ta đầy hăng hái đề nghị Akira đổi bộ augmented suit đang hỏng của mình sang một bộ mới do công ty của Yodogawa sản xuất. Ông ta nhắc đến mối quan hệ của công ty mình với băng của Sheryl, mức giảm giá đặc biệt dành cho một Hunter cấp cao, và cả một chương trình khuyến mãi có thời hạn, cho phép Akira mua một sản phẩm cực kỳ đắt tiền, chất lượng cực cao của công ty ông ta với mức giá thấp bất thường. Sự nhiệt tình của Yodogawa khiến Akira thật sự kinh ngạc.

Dĩ nhiên, Yodogawa có lý do để làm vậy.

Nói chính xác hơn, là vì cạnh tranh.

Sẽ rất tệ cho danh tiếng công ty ông ta nếu Akira lại yêu thích sản phẩm của một công ty khác, nhất là khi cậu chính là Hunter đã nghiền nát cả một đội đang sử dụng trang bị của công ty họ.

Công ty của Yodogawa đã biết Akira đánh bại đội của Katsuya. Mặc dù việc liên lạc bị gây nhiễu khiến hệ thống hỗ trợ phối hợp không thể phát huy hết tiềm năng, điều đó vẫn không thay đổi sự thật rằng Akira, một mình, đã nghiền nát bọn họ. Chưa kể, Akira còn làm được điều đó trong khi dùng augmented suit của một công ty khác.

Cuộc viễn chinh gần đây chứa đầy những thông tin quan trọng. Những kẻ có con mắt tinh tường đã biết đến trận chiến giữa Akira và đội của Katsuya. Dù trang bị không hoàn toàn quyết định kết quả một trận chiến, nó vẫn đóng vai trò lớn trong việc quyết định ai là người chiến thắng.

Nếu Akira dùng trang bị của công ty khác rồi ký hợp tác với công ty đó, vậy thì chỉ cần cậu nói rằng hệ thống hỗ trợ phối hợp cũng chẳng có gì đặc biệt, điều đó sẽ giáng một đòn cực nặng lên công ty của Yodogawa. Ngược lại, nếu sau trận chiến đó Akira lại quyết định chuyển sang dùng sản phẩm của công ty ông ta, đó sẽ là một cú hích khổng lồ cho công ty.

Để vượt qua cuộc khủng hoảng này, Yodogawa chẳng còn quan tâm lời lỗ ra sao nữa, mà chỉ tìm mọi cách để buộc Akira đổi trang bị sang sản phẩm của công ty mình, bất kể phải trả giá thế nào.

Bất kể lý do là gì, thứ Akira nhận được rõ ràng là lợi ích, vì cậu có thể mua một sản phẩm đắt tiền với giá rẻ bất thường. Nhưng cũng chính vì thế mà Yodogawa hoảng lên khi Akira từ chối. Mà lý do Akira đưa ra lại chỉ đơn giản là cậu muốn mua trang bị ở cửa hàng mà mình đã quen, điều đó khiến Yodogawa càng thêm hoảng hốt.

“N-nếu vậy thì... đặt hàng thông qua cửa hàng đó thì sao?”

“Hmm, thật ra thì, thành thật mà nói, tôi vẫn muốn bàn trước với Shizuka-san rồi mới quyết định nên mua loại nào.”

Akira khăng khăng rằng trước khi đặt bất cứ món trang bị nào từ cửa hàng của cô, cậu phải thảo luận với Shizuka trước đã. Nói cách khác, cậu chỉ mua trang bị từ những cửa hàng mà mình từng có trải nghiệm tốt. Ngoại lệ duy nhất là những món mà cậu nhận được thông qua mối quan hệ với Kibayashi và Inabe. Hiện tại, cậu không có ý định đưa Yodogawa vào nhóm ngoại lệ đó.

Yodogawa đã biết từ trước rằng cố gắng dụ dỗ một Hunter theo cách này là vô ích. Dù sao thì cũng có rất nhiều Hunter quyết định không dùng mũ bảo hiểm chỉ vì trực giác của họ, mặc cho việc đội nó rõ ràng an toàn hơn. Đối với những Hunter đem mạng mình ra đánh cược ở vùng hoang dã, tiền bạc không thể vượt qua được sở thích của họ.

Vì vậy Yodogawa quyết định rút lui.

“Được thôi. Quả thật rất đáng tiếc, nhưng hôm nay tôi xin phép dừng ở đây. Nếu cậu đổi ý thì cứ nói với tôi.”

“À, vâng, cảm ơn, và xin lỗi.”

“Xin đừng như vậy, hoàn toàn không sao cả.”

Akira cảm thấy chuyện này kết thúc hơi cụt hứng, nhưng cậu không nói gì mà chỉ nhìn Yodogawa rời khỏi phòng. Ngay khi Yodogawa vừa bước ra ngoài, vị khách tiếp theo đã vội vã bước vào.

Đó là Viola và Sheryl.

Nhưng khi Viola vừa gợi ý rằng nên đòi Drankam bồi thường, Akira liền nói với cô rằng cậu đã ký hiệp ước hòa bình với họ rồi. Nghe vậy, Viola kinh ngạc đến mức buột miệng nói một cách khô khan.

“Không ngờ bọn họ lại ra tay trước. Xem ra bên đó có một người khá giỏi đấy. Cậu có thể cho tôi biết tên của người đàm phán mà Drankam cử tới không?”

“Không.”

Câu trả lời của Akira ngắn gọn, không để lại chút khe hở nào cho việc thương lượng. Nhưng Viola vẫn nở nụ cười quen thuộc rồi nhận xét.

“Ôi chao, cậu lạnh lùng quá.”

“Chỉ nói lại với tôi câu đó khi nào cô thật sự có ý như thế. Câu đầu tiên cô nói lúc bước vào đây là gợi ý tôi đi đòi bồi thường.”

“Ồ, chẳng phải chính vì tôi quan tâm đến tình trạng của cậu nên mới như vậy sao? Nếu cậu cứ giao hết cho tôi, tôi vẫn có thể xử lý chuyện này theo cách nào đó mà, biết không?”

“Không có ai tuyệt vọng đến mức lao đi tìm chết mà lại đi nhờ cô giúp đâu, và nếu có ai như vậy, tôi chắc họ sẽ tự giết mình trước khi phải mở miệng nhờ cô.”

Trái ngược với Akira, người rõ ràng đang không vui, Viola lại cười đầy thích thú.

“Ra vậy sao? Thôi được, nếu cậu đổi ý thì cứ đến tìm tôi nhé. Tôi sẽ làm với giá rẻ thôi. Vậy thì, nếu ở đây không còn gì để tôi làm nữa, tôi xin phép.”

Viola quay người rồi bước đi với dáng vẻ đầy kiêu ngạo. Akira nhìn theo cô rời khỏi phòng, trong đầu nghĩ, [Có phải cô ta lại đi tìm con mồi khác rồi không?]

Chính lúc đó Akira mới nhận ra Sheryl đang ngồi cạnh mình và nhìn chằm chằm vào cậu.

Một khoảng im lặng ngắn trôi qua.

Nếu họ là những người yêu nhau thật sự, hẳn họ đã ôm lấy nhau hoặc tựa vào nhau rồi. Nhưng Akira không hề có động tác gì, còn Sheryl cũng không có đủ can đảm để tiến xa hơn.

“…Có lẽ giờ nói thì hơi muộn, nhưng em mừng là anh không sao. À, mà chắc cũng không hẳn là không sao, nhỉ?”

“Thế sao? Thành thật mà nói, anh nghĩ thế này vẫn được tính là ‘không sao’ đấy.”

“Nhưng cánh tay đó... là tay giả, đúng không?”

“Ừ, là tay giả, nhưng anh đã chọn điều trị tái sinh rồi, và ngày mai anh sẽ có cánh tay mới. Cánh tay đó hiện vẫn đang trong giai đoạn nuôi lớn, ngày mai họ sẽ phẫu thuật để nối nó lại cho anh. Hôm nay họ mang cánh tay mới đến và anh đã thử cử động nó bằng cách nối nó với tay giả. Khá thú vị đấy.”

“Vậy là... nó sẽ trở lại bình thường sao? Vậy thì tốt quá.”

“Ừ. Nên anh nghĩ như vậy cũng không tính là quá tệ.”

“Nhưng nếu thật sự ổn thì đâu có bị đưa vào bệnh viện.”

“Là vậy sao? Hmm, thì... ngoài chuyện mất một cánh tay ra, lần trước lúc anh bị đưa vào bệnh viện còn ở trong tình trạng tệ hơn nhiều. Nên nếu so theo kiểu đó thì lần này không đến nỗi quá tệ.”

Akira không cố tỏ ra mạnh mẽ, cậu chỉ nói rất tự nhiên. Nhưng Sheryl lại nhìn đó như một dấu hiệu cho thấy cách suy nghĩ của Akira đã méo mó đến mức nào.

Cậu đã liên tục đối mặt với cái chết và vô số lần suýt chết. Bình thường, kiểu trải nghiệm đó sẽ dẫn đến kết cục bi thảm cho những ai nhìn thấy ranh giới mong manh giữa sống và chết quá nhiều lần. Họ sẽ quen với hiểm nguy, họ sẽ bình thản đứng ngay trên mép vực ngăn cách sự sống và cái chết. Họ sẽ không ngại nhìn xuống vực sâu đó, dù biết rằng chỉ cần rơi xuống là sẽ chết. Với tư cách là con người, họ đã bị bẻ gãy từ lâu, và Sheryl đã thoáng thấy điều đó trong cách Akira đáp lại.

Người mà cô yêu, người là trụ cột chống đỡ cho cô, cho đến tận bây giờ vẫn tiếp tục đứng ngay bên cạnh cái chết, và rất có thể điều đó sẽ không thay đổi trong tương lai gần.

Hơn nữa, cô không có cách nào để ngăn cậu lại.

Từ giờ trở đi, Sheryl sẽ phải học cách sống chung với nỗi sợ rằng bất cứ lúc nào cô cũng có thể mất đi người mình yêu.

Cô không thể chịu nổi nỗi bất an đó, nên vô thức ôm lấy Akira.

“…Xin anh đừng chết.”

“Ừ. Dù sao thì anh cũng không muốn chết.”

“…Xin anh đừng chết.”

“Không sao đâu, đừng lo.”

“…Xin anh đừng chết.”

Giọng Sheryl mỏng đi như thể cô sắp khóc. Akira không biết phải làm gì trong tình huống này, nhưng cuối cùng cậu vẫn từ từ vòng tay ôm lấy cô.

Dù Sheryl biết rằng Akira chỉ làm vậy để dỗ cô bình tĩnh lại, hơi ấm đó vẫn xoa dịu trái tim cô.

 

******* 

Trans & Edit: promote


****** 

Không có nhận xét nào: